Đám hạ nhân thấy tay áo Vương gia dính đất đều lập tức muốn xin giúp, nhưng nhìn vẻ mặt hung dữ khó ở của Vương gia, cuối cùng tất cả đều ngậm miệng cúi đầu.
Tạ Nhiên mím chặt môi, vẫn tiếp tục tìm kiếm, sau đó cuối cùng đã tìm được chiếc túi thơm màu đen có họa tiết trúc tím kia.
Y lau qua tay, sau đó cầm cái túi thơm kia lên, lại thấy thế mà bề mặt nó không dính chút bùn đất nào, trong lòng không khỏi dễ chịu hơn một chút.
Vốn y định đeo túi thơm lên hông, nhưng khi tay sắp đưa tới hông, nét mặt y hơi cứng lại, sắc mặt cũng hơi cứng nhắc hạ túi thơm xuống, sau đó đi vào phòng.
Sau đó y đặt túi thơm và bộ đồ màu đen kia cùng một chỗ, khóa ở dưới tầng đáy của tủ quần áo.
Mà sau khi Thẩm Thanh trở về, tối hôm đó nàng trằn trọc khó ngủ, bởi bây giờ nàng thật sự không quá chắc chắn về Vệ Hà.
Thời gian không đợi người, lòng nàng không khỏi hơi sốt ruột. Nhưng bây giờ nàng không có biện pháp nào tốt hơn, chỉ có thể tăng nhanh tốc độ, cũng không quan tâm tới gì khác nữa, trong lòng Thẩm Thanh thầm nghĩ.
Sáng hôm sau khi tỉnh lại, Thẩm Thanh ngồi ở trước gương, nhưng sắc mặt lại rất xấu, tối qua nàng ngủ không ngon, quầng thâm dưới mắt rất rõ ràng, sắc mặt cũng trắng nhợt, trông toàn thân đều phờ phạc.
Buổi trưa tan học nàng không đi ngồi canh Vệ Hà nữa, dù sao buổi trưa Vệ Hà cũng không thường về, hơn nữa dáng vẻ bây giờ của nàng thật sự không có chút sức hấp dẫn nào.
Thế là nàng về thẳng phòng, nếu như là trước đây, nơi này giống y như cái lò hấp, bên dưới như đặt thêm lửa, nhất định nàng sẽ không thể ngủ được. Nhưng mấy tối nay đều không ngủ ngon, lần này nàng đã mơ màng ngủ mất.
Buổi trưa khi tỉnh lại, cuối cùng trên mặt đã hồng nhuận dễ nhìn hơn một chút, sau khi trang điểm tỉ mỉ, Thẩm Thanh đi lên lớp, sau đó tới buổi chiều mới lại đi đến dưới gốc cây kia ngồi canh.
Lần này nàng không đặc biệt quay về trang điểm nữa, bởi vì thời tiết này thật sự quá nóng nực, nàng lười đi thêm một chuyến nữa, còn một lý do nữa chính là trong thời tiết nóng như này, nàng lo trang điểm mà quá nóng sẽ lem mất, đến lúc đó lại trở thành mặt mày lem luốc thì có hơi xấu hổ.
Còn chẳng bằng mang dáng vẻ sạch sẽ thoải mái làm người ta cảm thấy dễ chịu.
Sau khi tới vị trí, Thẩm Thanh ngồi xổm dưới gốc cây, nghe ve sầu trên lá kêu ve ve, nàng cảm thấy có gió mát làm bạn, côn trùng kêu râm ran dường như cũng không tệ.
Sau đó nàng bắt đầu ngủ gà ngủ gật, rồi đột nhiên cảm thấy trước mắt mình có một khoảng sáng bị chặn lại.
Thẩm Thanh mơ màng mở mắt ra nhìn, đầu óc còn hơi chút chậm chạp, đợi qua một hai giây mới dần tỉnh táo lại.
Mà Tạ Nhiên đang ra ngoài đi dạo loanh quanh không mục tiêu trong phủ đệ, từ xa nhìn thấy có người dưới bóng cây, mơ hồ nhìn không rõ.
Nhưng y lại có một loại trực giác, cảm giác người đó chính là nàng, thế là sau đó hai chân bắt đầu không nghe theo sai sử. Sau khi tới, Tạ Nhiên nhìn thấy nàng đang nhắm mắt, nhưng thỉnh thoảng lông mi lại run run muốn mở ra.
Không bao lâu nàng đã phát hiện ra trước mặt có người đứng, mơ màng mở mắt ra, ngơ ngác mê mang nhìn y một lúc.
Sau khi Thẩm Thanh tỉnh táo lại, thấy người nam nhân trước mặt mình mày kiếm mắt sao, đôi mắt phượng dài xếch mang theo mấy phần lệ khí thì lập tức giật mình, vội vàng muốn đứng dậy thỉnh an.
Nhưng đột nhiên hai chân truyền tới một cảm giác tê dại, nàng lập tức đứng không vững, thân thể lảo đảo về phía trước.
Tạ Nhiên lập tức đưa tay túm lấy cổ tay nàng, cổ tay mát lạnh như ngọc, cảm giác rất mềm mịn.
Theo lực đạo của Tạ Nhiên, Thẩm Thanh đứng vững lại, nhưng cảm giác tê mỏi của hai chân không lập tức biến mất, nàng cũng không cẩn thận đập cằm vào ngực y, tiếp theo đó thì đau đớn khẽ rên lên một tiếng.
Lúc này trong đầu nàng vô cùng hoảng loạn, không biết nên làm thế nào mới tốt.
Đợi cảm giác tê mỏi ở chân qua đi, Thẩm Thanh lập tức lùi ra sau mấy bước, cung kính thỉnh an nói: “Tham kiến Vương gia.” Trong giọng nói mang theo mấy phần sợ hãi.
Nhưng lúc này cổ tay nàng vẫn bị Tạ Nhiên nắm chặt trong tay, lòng bàn tay y to lớn nóng bỏng, có hơi chút thô ráp.
Do tay còn đang bị kéo, động tác này không khỏi chẳng ra ngô ra khoai.