Khóe miệng y cong lên chút ý cười, chỉ là nụ cười này làm người ta lạnh lẽo trong mùa hè nóng bức. Y cầm lấy cốc trà, đang định tiếp tục uống nữa, nhưng khi nhìn thấy lá trà nổi lềnh bềnh trong nước, bỗng nhiên y cảm thấy cực kỳ chướng mắt, thế là lập tức quăng thật mạnh, cốc trà vỡ chia năm xẻ bảy, nước trà văng tứ tung.
Bấy giờ trong lòng mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, y lại nhìn túi thơm trúc tím trong tay, rồi lập tức ném đi, túi thơm rơi vào trong bồn hoa, không biết đáp xuống ở góc nào.
Y cầm khăn lau tay, sau đó cúi đầu nhìn bộ đồ màu đen trên người mình, bỗng cảm thấy không hiểu sao nó cực kỳ chướng mắt.
Sau đó giận đùng đùng đi vào phòng thay quần áo.
A Hằng đi theo sau Vương gia mà kinh hồn bạt vía, trong lòng rất kinh hoảng, không biết tại sao hôm nay Vương gia lại cáu kỉnh như thế.
Tạ Nhiên thay quần áo xong thì dẫn A Hằng ra khỏi cửa.
Mà Vệ Hà biết tin, khóe miệng lại hơi cong lên.
Tạ Nhiên dẫn A Hằng đi tới Vạn Ngọc Lâu, nhìn các kiểu cô nương phong tình bên trong, ánh mắt A Hằng hơi khó khống chế được, nhưng hắn ta vẫn thông minh cúi thấp đầu.
Bởi vì hắn ta biết chiều nay, cũng chính là bây giờ, tính tình của Vương gia vô cùng gắt gỏng, vô cùng không tốt, hắn ta không dám chọc giận y.
“Ai da Vương gia tới rồi, ngài yên tâm, Lan Diệp đã hỏi thăm và đợi ngài từ lâu rồi.” Thấy Tạ Nhiên tới đây, ánh mắt của tú bà lập tức sáng lên, mỉm cười chào hỏi nói.
“Ừ.”
Tú bà lập tức ân cần đi phía trước dẫn đường.
Khi đi vào nhã gian, A Hằng đứng hầu ở bên ngoài, Tạ Nhiên vừa nhấc chân đi vào đã ngửi thấy mùi huân hương lượn lờ bên trong, y lập tức nhíu mày, sau đó thì nhìn thấy Lan Diệp mặc một bộ váy lụa màu xanh lam đang chầm chậm đi tới, vạt váy lay động theo gió, giống như là hoa sen.
Nhưng sau khi nhìn thấy, đôi mày anh tuấn của y lại hơi chau lại.
Lan Diệp đeo túi hương nàng mới điều chế xong, vừa tới gần Vương gia đã thấy y cách xa nàng mấy bước với vẻ mặt ghét bỏ.
“Vương gia?” Lan Diệp thăm dò gọi một tiếng.
Tạ Nhiên không đáp lời, chỉ nhìn chỗ eo nàng ta một chốc, rồi lại nhìn Lan Diệp mặc váy lụa màu lam, cảm thấy nàng mặc bộ này hơi đen và béo ra, sau đó y tiếp tục quan sát túi thơm của nàng ta, cảm thấy kết hợp không thỏa đáng, màu sắc rất tục tằng.
Lại nhìn bài trí trong phòng này, kèm theo mùi thơm quá nồng kia, Tạ Nhiên không nhịn được nữa, quay đầu xoay người rời đi ngay.
Lan Diệp đi theo mấy bước, muốn giữ y lại nhưng lại không dám.
A Hằng đứng hầu ở bên ngoài hơi chẳng hiểu ra sao, nhưng cũng lập tức đuổi theo bước chân của Vương gia, thận trọng đi theo sau.
Khi cả hai đi tới cửa Vạn Ngọc Lâu, chỉ thấy Vương gia phía trước vươn mình lên thẳng lưng ngựa, chẳng nhìn hắn ta lấy một cái mà thúc ngựa chạy nhanh, để lại một mình A Hằng đứng lại ở cửa.
Tạ Nhiên nhanh chóng về tới phủ, sau khi xuống ngựa, y chạy thẳng vào trong viện của mình.
Sau đó ánh mắt tìm kiếm khắp nơi trong viện, chiếc cốc trước đó y đập vỡ đã bị người hầu thu dọn, trên đất rất sạch sẽ, chẳng có một cái gì.
“Cái túi thơm kia đâu?” Tạ Nhiên hỏi hạ nhân bên cạnh.
****
Đám hạ nhân đều vội vàng lắc đầu, sau đó có người đứng ra nói: “Chúng nô tài chỉ thu dọn mảnh cốc vỡ và bã trà, không nhìn cái thấy túi thơm nào cả.”
Vẻ hung dữ vừa rồi của Tạ Nhiên hơi dịu lại, ánh mắt tiếp tục tìm kiếm xung quanh.
Gã sai vặt đứng đầu thấy vậy, vội vàng ra hiệu bằng mắt cho mọi người xung quanh.
Thế là người cả viện đều lập tức hành động, tìm kiếm một chiếc túi thơm.
Tạ Nhiên lục tìm chỗ bồn hoa theo vị trí trong trí nhớ.
Hoa trong bồn đan chồng chéo vào nhau, rậm rạp chằng chịt, các loại hoa khác nhau đan vào nhau, không sao nhìn thấy được bên trong.
Tìm ở bên ngoài một lượt, phát hiện vẫn không có, lông mày y không khỏi nhíu chặt lại, y nhìn chằm chằm vào luống hoa như có thù sâu hận lớn, vốn đang định gọi hạ nhân qua đây.
Nhưng một lát sau y vẫn do dự, sau đó tự mình xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay khỏe mạnh rồi vạch hoa cỏ ra, tìm kiếm túi hương ở từng tấc đất trong luống hoa.
Mặc dù đã vén tay áo lên, nhưng tìm như vậy vẫn không tránh khỏi trên tay áo dính phải chút bùn đất.