Chương 36

Vệ Hà thấy mình bị phát hiện, đầu tiên nở nụ cười hơi xấu hổ, sau đó nói tiếp đề tài này: “Thẩm cô nương, hình như túi thơm này của ngươi có công hiệu đuổi muỗi.”

Nghe vậy, trên mặt Thẩm Thanh mang theo ý cười, đôi mắt cũng trong veo, trông vô cùng xinh đẹp, sau đó nàng lấy túi thơm từ sau lưng ra.

Một chiếc túi thơm vải nền là màu đen, bên trên thêu trúc tím vô cùng sống động, trông y như thật, ngửi mùi từ xa cũng đã làm người ta cảm thấy vui sướиɠ thoải mái.

“Sao vậy? Vệ đại ca không thích à?” Thấy Vệ Hà do dự không đưa tay nhận lấy, Thẩm Thanh giả vờ xấu hổ hỏi, trong mắt cũng tăng thêm mấy phần ướŧ áŧ.

Trong lòng Vệ Hà hơi không chắc chắn lắm, không biết nên nhận hay là không.

“Túi thơm này không có ý gì đâu, mùa hè thời tiết nóng nực, muỗi và côn trùng rất phiền phức, mang theo túi thơm này có thể thoải mái hơn một chút.”

Vệ Hà nhớ tới phân phó của Tạ Nhiên, rồi lại nhìn cái túi thơm trước mặt, cũng không có họa tiết vượt ngoài khuôn phép gì, do dự trong lòng lại giảm đi một ít.

“Chẳng lẽ Vệ đại ca chê sao?” Giọng Thẩm Thanh mang theo mấy phần run rẩy, hơi khó tin nói.

“Không phải, tại hạ cảm ơn ý tốt của Thẩm cô nương.” Vệ Hà nhận lấy túi thơm, sau đó thuận tay đeo lên bên hông mình, rất hợp với quần áo của hắn ta.

“Vệ đại ca thích là tốt rồi, nô tỳ cũng chẳng có bản lĩnh gì, chỉ biết chút nữ công này.” Thẩm Thanh mượn cơ hội khoe ra sự hiền huệ của bản thân.

“Đâu có, làm phiền Thẩm cô nương rồi.” Vệ Hà khách sáo nói.

Thẩm Thanh thấy vậy, trong lòng không khỏi hơi xì hơi, đến bước tặng túi thơm rồi nhưng Vệ Hà vẫn như một tên đầu gỗ, chẳng nói ra được lời hữu dụng gì. Thấy dường như hắn ta không có gì để nói với mình, nàng cũng không muốn làm người ta phiền chán nữa, chỉ đành hành lễ nói: “Vậy nô tỳ lui xuống trước.”

Vệ Hà gật đầu, trong tay nắm túi thơm, nghĩ bây giờ đi tìm Vương gia đưa thứ này cho ngài ấy luôn, hay là ngày mai rồi lại nói.

Sau khi nghĩ một lát, hắn ta vẫn lắc đầu, nhìn túi thơm một cái sau đó xoay người đi về phía một con đường khác, đi tới viện của Thần Vương.

Vừa tiến vào trong viện, chỉ thấy Tạ Nhiên đang vung roi mạnh mẽ, roi đánh lên mặt đất, mạnh mẽ khí phách, làm cho lá rơi cũng bay lả tả trên không trung.

Lúc này Tạ Nhiên cũng nhìn thấy Vệ Hà cầm kiếm bước vào, mắt phượng dài xếch của y sáng lên, lệ khí trong mắt nặng thêm mấy phần, cuối cùng cũng tìm được một người có thể ra tay rồi.

Một đường roi mạnh mang theo tiếng gió đánh tới như một con mãng xà, Vệ Hà hai mắt cũng sáng lên, sau đó rút kiếm ra, kiếm bạc sáng loáng lập tức nghênh đón cây roi.

Hai người hưng phấn đánh một trận, Tạ Nhiên dùng roi và Vệ Hà cầm kiếm khó phân được thắng bại, đợi khi hai người đều mệt mỏi hết sức, cả hai mới song song dừng tay nghỉ ngơi.

Bên cạnh lập tức có gã sai vặt bưng chậu nước và khăn sạch tới, sau khi hai người rửa sạch tay.

Tạ Nhiên bưng một ly trà, bắt chéo hai chân dựa lưng trên ghế hỏi: “Hôm nay giờ này rồi sao lại nhớ tới tìm ta?”

Vệ Hà đang muốn trả lời, ánh mắt Tạ Nhiên bỗng liếc tới chỗ hầu bao trên eo hắn ta.

Tạ Nhiên phát hiện phần đáy của hầu bao này cùng kiểu vải với bộ quần áo hôm nay của mình, bên trên thêu trúc tím rất tỉ mỉ, từng hàng trúc tím đứng thẳng băng trong gió, cao lớn thẳng tắp.

Y bỗng nhớ tới túi thơm màu xanh nước biển trên người Thẩm Thanh ngày đó, bên trên thêu loại cỏ không biết tên nào đó, cây cỏ mảnh xanh biếc, hình như là loại mọc ở gần trúc tím.

Nghĩ tới đây, mắt y vô thức hơi híp lại, giống như là dã thú chuẩn bị săn mồi, mang theo mấy phần nguy hiểm.

“Thứ này là nàng đưa ngươi à?” Giọng Tạ Nhiên hơi trầm thấp, ý trong đôi mắt không rõ là gì.

“Đúng vậy.” Vệ Hà tháo túi thơm xuống, dùng hai tay dâng lên.

Thấy Vệ Hà khom người, hai tay dâng túi thơm lên, Tạ Nhiên không lập tức nhận lấy, mà vẻ mặt có mấy phần hung ác nhìn chằm chằm Vệ Hà.

“Vương gia, đây không phải thứ ngài muốn sao?” Vệ Hà hơi khó hiểu.

“Ngươi cảm thấy ta cần vật này à? Đường kim không ngay ngắn.” Không biết tại sao Tạ Nhiên cảm thấy trong lòng mình có cảm giác rất khó chịu, bỗng dưng muốn bốc hỏa.

“Vậy thuộc hạ ném đi?”

“Không cần, lui xuống đi.” Tạ Nhiên nhận lấy túi thơm, cầm trong tay nghịch một lúc, nhìn đường chỉ quen thuộc, y nghĩ tới túi thơm màu xanh lam trên người Thẩm Thanh kia, rồi lại nhìn Vệ Hà đang đi xa dần.