Nhưng trong lòng Vệ Hà lại hơi khó xử, lần trước trên đường đưa Thẩm cô nương về, vốn hắn ta đã muốn hỏi chuyện này, nhưng nhìn thấy dáng vẻ ngại ngùng kia của Thẩm cô nương, cộng thêm chuyện túi thơm rất riêng tư, cuối cùng hắn ta vẫn không nói.
Mặc dù mấy ngày nay thỉnh thoảng có thể gặp được, nhưng cũng chỉ nói vài ba câu không thân thiết. Vệ Hà nghĩ, mấy ngày nay hắn ta sẽ tìm một cơ hội tốt hỏi cho rõ chuyện này.
Mà Thẩm Thanh, lúc này nàng đã phát hiện ra Vệ Hà có hứng thú với túi thơm của mình, mỗi lần nói chuyện với nàng đều hữu ý vô tình liếc mắt nhìn một cái.
Ngày hôm kia gặp được Song Mộc, nàng đã lấy chút tiền nhờ hắn ta mua một ít vị thuốc trong túi thơm giúp mình.
Mà bản thân nàng thì mỗi tối trở về đều ngồi dưới ánh nến thêu túi thơm.
Khi thêu hoa văn trên túi thơm, Thẩm Thanh nghĩ rất lâu, cũng từng nghĩ sẽ thêu mấy hình như uyên ương, nhưng lại cảm thấy quá rõ ràng thẳng thắn, vì vậy lựa chọn rất lâu, cuối cùng định thêu hình trúc tím.
Trúc này có ngụ ý rất tốt, từng bước thăng tiến, văn nhân võ sĩ đều thích cả. Nếu đến lúc đó Vệ Hà xấu hổ không muốn nhận, nàng cũng dễ lừa gạt được hắn ta. Nàng còn đặc biệt lấy bạc ra mua vải vóc đắt đỏ chút, để túi thơm càng quý giá tinh xảo.
Mấy ngày nay, cứ có chút thời gian nàng sẽ đi tới nơi bí mật kia, thỉnh thoảng may mắn sẽ gặp được Vệ Hà, mặc dù hai người nói chuyện không nhiều, nhưng sự không tự nhiên giữa hai người đã giảm đi mấy phần, thay vào đó tăng thêm mấy phần quen thuộc.
Trưa nay Thẩm Thanh không còn đi ngồi canh Vệ Hà nữa, mà ở lại phòng mình dày công chuẩn bị túi thơm. Nàng đã tìm hiểu khá rõ được thời gian trở về buổi tối của hắn ta nếu không có chuyện gì.
Bây giờ nàng định buổi trưa sẽ chuẩn bị xong túi thơm, sau đó đợi tới buổi tối, mượn ánh trăng mông lung bàng bạc, lại đón những cơn gió nhẹ nhàng, nàng sẽ bảo Vệ Hà nhận lấy nó.
Nếu đến lúc đó Vệ Hà đồng ý, mượn ánh trăng và không khí mập mờ, hai bọn họ tâm sự với nhau, sau đó hắn ta lại thề thốt, như vậy đương nhiên không còn gì tốt hơn.
Thẩm Thanh cẩn thận vuốt thẳng đường thêu trong tay, giã nát dược liệu, sau đó dùng vải xô đựng lại cẩn thận, như vậy vừa có thể giúp mùi thơm mát của dược liệu và hiệu quả được phát huy tới mức tốt nhất, cũng có thể đảm bảo dược liệu sẽ không bị thấm ra từ bên trong túi thơm.
Đợi sau khi chuẩn bị xong tất cả, nàng đã không kịp nghỉ ngơi nữa, chỉ đành cầm đàn tỳ bà đi học, buổi học hôm nay và nữ phu tử hơi kéo dài, dẫn tới mãi mà vẫn không tan lớp.
Thẩm Thanh ngồi ở bên trong, trong lòng cực kỳ sốt ruột, lo không bắt kịp thời gian quay về buổi tối của Vệ Hà, như vậy nàng phải đợi thêm một ngày.
Đợi tới lúc tan lớp, Thẩm Thanh vội vàng về phòng cất tỳ bà, sau đó cầm lấy túi thơm chạy chậm qua.
Quả nhiên tới đó, còn chưa đi tới chỗ gốc đại thụ kia, nàng đã nhìn thấy Vệ Hà tay cầm một thanh kiếm ở bên kia. Trên người hắn ta mặc bộ đồ cưỡi ngựa màu nâu xám, trưởng thành gọn gàng đi tới từ bên kia.
Thẩm Thanh vội vàng hít sâu mấy hơi, bình ổn lại nhịp thở dồn dập do vừa rồi chạy nhanh mang tới.
Sau đó bước nhỏ một cách tao nhã thục nữ tới bên cạnh Vệ Hà: “Vệ đại ca, sao hôm nay lại nghỉ ngơi sớm vậy.”
“Thẩm cô nương, ngươi đang đi…?” Lời của Vệ Hà chỉ nói một nửa, sau đó hai mắt hắn ta nhìn chằm chằm hai tay Thẩm Thanh, vẻ mặt hơi nghi hoặc.
Thẩm Thanh nhìn xuống theo tầm mắt hắn ta, rồi thầm nói một tiếng hỏng rồi, nàng chỉ nghĩ phải nhanh tới đây tặng túi thơm cho Vệ Hà, sau khi tan lớp chẳng để ý cái gì, quên không cầm theo hộp đựng thức ăn. Trước đây nàng đều cầm hộp thức ăn, giả vờ lấy cơm để gặp nhau.
“Ta ra ngoài đi dạo một lát thôi.” Trên mặt Thẩm Thanh nở nụ cười nhẹ, lúm đồng tiền nho nhỏ, toàn thân đều toát ra vẻ dịu dàng lương thiện.
“Ồ.” Sau đó ánh mắt của Vệ Hà cứ vô thức liếc về phía túi thơm của Thẩm Thanh, trong lòng đang nghĩ nên mở lời thế nào mới không quá đường đột.
Thẩm Thanh yên lặng nhìn, ý cười bên môi càng sâu hơn, sau đó ngón tay thon dài như ngọc của nàng đặt lên eo, cười nói với Vệ Hà: “Hình như Vệ đại ca rất thích túi thơm của nô tỳ?” Âm cuối mang theo mấy phần trêu chọc.