Thẩm Thanh lén lút nhét bạc vụn vào trong tay Song Mộc.
“Tỷ tỷ, trước đó không lâu ngươi mới đưa rồi mà, ta không phải loại người đó, không theo đuổi cái này.” Song Mộc giải thích.
“Đệ đệ ngốc, thứ như tiền bạc này đương nhiên càng nhiều càng tốt, sau này ngươi cưới tức phụ gì đó đều rất hữu dụng.” Thẩm Thanh tìm một lý do nói lấy lệ, sau đó xách hộp thức ăn rời đi.
Đợi khi Song Mộc muốn nhét lại, Thẩm Thanh đã xách giỏ thức ăn đi ra khỏi phòng bếp, mà Song Mộc phải theo dõi lửa trong bếp nên chỉ có thể đành thôi. Trong lòng hắn ta không khỏi có thêm mấy phần thiện cảm với vị tỷ tỷ này.
Kể từ khi Thẩm Thanh tự đi lấy cơm ở phòng bếp, nàng thường xuyên gặp được Song Mộc, mà Song Mộc gặp nàng lúc nào cũng múc nhiều cơm canh thịt tươi ngon cho nàng. Trong mùa hè, những món ăn thanh mát giải ngấy cũng luôn ưu tiên múc cho nàng.
Nhưng thật ra hoàn cảnh của bản thân hắn ta cũng không quá tốt, loại nơi như phòng bếp này mặc dù nghe thì dường như rất béo bở, nhưng đó cũng chỉ là vị trí đầu bếp, loại sai vặt giống như Song Mộc chỉ có thể ngày ngày làm việc cực khổ, nhưng bạc hàng tháng nhận được lại ít hơn cả nàng.
Nên đương nhiên nàng vô cùng ngại, thỉnh thoảng sẽ nhét chút bạc vụn cho hắn ta. Thẩm Thanh nghĩ tới hôm nay mình còn lợi dụng Song Mộc, moi thông tin từ miệng hắn ta, trong lòng không khỏi hơi hổ thẹn.
Cầm hộp đựng thức ăn đi nhưng Thẩm Thanh chưa quay về phòng mình luôn, nàng không muốn nhìn thấy những người bên trong viện, còn cái phòng kia của nàng, buổi chiều nơi đó thật sự quá nóng, vì vậy nàng dứt khoát không về nữa, mà đi tới rừng trúc tím.
Sau khi dùng xong cơm canh một mặn một chay, gió nhẹ thổi trong rừng trúc, nghe tiếng lá trúc xào xạc xào xạc, Thẩm Thanh mơ màng buồn ngủ.
Mà Tạ Nhiên đang định lát nữa sẽ đọc sách trong rừng trúc đi vào rừng trúc lập tức nhìn thấy Thẩm Thanh đang ôm hai đầu gối ngủ trưa, mặt nàng đặt ở trên đầu gối, đè ra chút bụ bẫm trên giương mặt. Trong lòng Tạ Nhiên bỗng có mấy phần kích động, muốn đi qua bóp nó một cái.
Nhưng một lúc lâu sau y vẫn cầm quyển sách tìm một nơi có thể nhìn thấy Thẩm Thanh nhưng nàng lại không nhìn thấy mình.
Khi xem sách, Tạ Nhiên cứ cảm thấy không khống chế được ánh nhìn của mình, lúc nào cũng liếc mắt nhìn Thẩm Thanh một cái, nhìn nàng thỉnh thoảng đổi tư thế.
Sau khi xem sách một lúc, Tạ Nhiên lựa chọn từ bỏ, trước đây trước khi Thẩm Thanh tới, nơi này là địa bàn của y. Nơi này ít người hẻo lánh, sâu muỗi lại nhiều, các thuộc hạ đều không quá thích.
Không ngờ Thẩm Thanh lại vô cùng yêu thích nơi này. Nhìn muỗi bay đi bay lại trước mặt mình, sắc mặt Tạ Nhiên hơi xấu lại.
Y thật sự không nghĩ ra mình thu thập nhiều loại thuốc chống muỗi như vậy mà không có bao nhiêu tác dụng, nhưng bên Thẩm Thanh lại chẳng có một con muỗi nào, chẳng lẽ là do chiếc túi thơm màu xanh lam ở bên hông nàng kia, thỉnh thoảng mùi thuốc thoang thoảng sẽ truyền ra từ đó.
Nhưng đương nhiên Tạ Nhiên không thể da mặt dày đi hỏi phương thuốc của Thẩm Thanh được.
****
Tạ Nhiên đứng dậy đi tới trước mặt Thẩm Thanh, lại ngồi xổm xuống muốn nghiên cứu kỹ túi thơm đang đeo bên hông nàng.
“Không bằng nhân lúc bây giờ nàng ấy đang ngủ, mình trộm lấy nó đi, dù sao bây giờ nàng ấy cũng không biết, đến lúc đó lệnh cho đại phu phá giải cách phối chế trong đây, sau đó lại lén lút ném ở đây, dù sao nàng ấy cũng không biết.” Tạ Nhiên thầm tính toán.
Khi y đang chuẩn bị hành động, hình như Thẩm Thanh cảm thấy cổ hơi ngứa, thể là đổi sang một hướng khác tiếp tục ngủ.
Nhưng động tác này hơi dọa cho Tạ Nhiên giật mình, y sững sờ thu tay lại, xấu hổ sờ mũi, quyết định hay là thôi đi vậy, đường đường là Vương gia lại vì một cái túi thơm mà làm ra loại chuyện này, hơi tổn hại sự anh minh của y.
Còn chẳng bằng đợi khi gặp Vệ Hà, bảo hắn ta làm chuyện này là được.
Sau đó Tạ Nhiên đứng dậy đi về nơi vừa rồi.
Thẩm Thanh ngủ mơ màng một lúc, không bao lâu sau đã tỉnh lại, nàng nhìn sắc trời, đoán chừng thời gian đã sắp tới, thế là đứng dậy rời đi.
Mà Tạ Nhiên ở phía sau thì chống cằm quan sát hành động của nàng.
Tiết học buổi chiều khá nhẹ nhàng, các nàng được thả ra từ sớm.
Buổi chiều khi đi lấy cơm, Thẩm Thanh nghĩ mình không thể lại ngủ thoải mái trong rừng trúc như hồi chiều nữa. Trên người nàng còn có chuyện quan trọng, chính là theo đuổi được Vệ Hà.