Chương 31

“Vậy chúng ta phải nghĩ được biện pháp ổn thỏa mới được.”

“Ha ha, ta có biện pháp, biện pháp này nhất định sẽ thành công.” Khi phó tổng quản Dương nói chuyện, gã ta lấy một cái lọ nhỏ màu xanh lá từ bên gối ra, lắc lắc chất lỏng bên trong.

“Đây là cái gì?” Tố Vân hơi tò mò.

Phó tổng quản Dương cười vô cùng thô bỉ: “Đây là đồ tốt, đến lúc đó chỉ cần thêm một giọt vào nước trà của Thẩm Thanh, sau khi nàng ta uống vào sẽ chỉ có thể mặc ta xử lý.”

Tố Vân nhìn cô cô, sau khi thấy cô cô gật đầu thì nhận lấy thứ kia.

“Cẩn thận một chút, thứ này vô cùng quý giá, ta cũng mới lấy được không lâu trước, chỉ có một bình này thôi.” Thấy Tố Vân cầm lấy chiếc lọ một cách tùy tiện, phó tổng quản Dương vội vàng nhắc nhở.

Sau đó ba người cũng thương lượng sẽ do Tố Vân nhân lúc luyện tập bài hát, trước tiên lén lút chuồn về viện, hạ thuốc vào trong nước trà của Thẩm Thanh, sau đó cô cô sẽ theo dõi Thẩm Thanh, đến lúc đó chỉ cần đợi sau khi tan lớp Thẩm Thanh uống nước trà, Tố Vân sẽ tới thăm dò trước, nếu như thành công, đương nhiên phó tổng quản Dương có thể đi vào thực hiện kế hoạch.

Chỉ là ngặt nỗi vì thương thế bây giờ của phó tổng quản Dương, việc thực hiện kế hoạch tạm thời bị kéo dài, bây giờ họ không thể có thêm bất kỳ hành động gì, tránh cho làm Thẩm Thanh cảnh giác.

Sau khi xác định xong kế hoạch, người vui vẻ nhất chắc chắn là phó tổng quản Dương và Tố Vân, cô cô quản sự thì có chút lo lắng, trong lòng cứ có dự cảm rằng chuyện này không thể thành công.

Sau khi Thẩm Thanh thay chăn đệm dính máu trong phòng xong, nàng lại quét dọn kỹ phòng một lượt, cuối cùng xóa sạch toàn bộ mùi phó tổng quản Dương kia mang tới.

Bởi vì chuyện của phó tổng quản Dương, buổi tối Thẩm Thanh ngủ thế nào cũng không thấy yên giấc, cứ cảm thấy dường như trong phòng có người, vô cùng dễ tỉnh giấc, bên ngoài gió thổi nhẹ một cái cũng có thể tỉnh lại.

Ngày hôm sau khi ngủ dậy, sắc mặt Thẩm Thanh không quá tốt, trông có hơi tiều tụy.

Buổi sáng sau khi luyện tập kết thúc, nàng quay về trong phòng, bọc một ít bạc vụn sau đó cầm hộp thức ăn đi tới phòng bếp.

Khi đi tới phòng bếp, chỉ thấy bên trong đang bận rộn, đây là gã sai vặt tên Song Mộc nàng khá quen thuộc.

“Thẩm Thanh tỷ tỷ, ngươi đợi một lát, lập tức xong rồi đây.” Nhìn thấy Thẩm Thanh, Song Mộc lập tức cười nói, hắn ta khá thích Thẩm Thanh, phần lớn các cô nương của Quân Âm Các đều coi thường những gã sai vặt làm việc nhọc việc bẩn bọn họ, hàng ngày tới lấy cơm cũng thường kén chọn, vô cùng phiền phức.

Nhưng vị tỷ tỷ này không như vậy, mặc dù tuổi không lớn hơn hắn ta bao nhiêu, nhưng nói chuyện luôn khách sáo, bình thường lấy cơm cũng chưa từng kén chọn, thấy phòng bếp bận rộn cũng chưa từng ở bên cạnh thúc giục.

“Không vội, ngươi cứ từ từ.” Thẩm Thanh cười đáp lại.

“Thời tiết bây giờ càng ngày càng nắng, sao tỷ tỷ không ăn cơm cùng bọn họ, ngày nào cũng đi lấy thế này rất cực khổ.” Nhìn mặt trời chói chang bên ngoài, Song Mộc tùy tiện nói.

“Ăn cơm với nhau có lúc không quá tiện, ăn một mình tự do hơn một chút, ngươi đang chê tỷ tỷ phiền phức à?” Thẩm Thanh chớp chớp mắt trêu ghẹo.

Song Mộc lập tức bị đôi mắt hồ ly tự mang theo phong tình kia mê hoặc, mặt đỏ tới mang tai nhỏ giọng nói: “Không phải.”

Thấy dáng vẻ xấu hổ của Song Mộc, Thẩm Thanh cũng không trêu chọc hắn ta nữa, giả vờ tùy tiện nói: “Ta chỉ mỗi ngày lấy cơm mới ra ngoài một chuyến đã nóng không chịu được, càng đừng nói là mấy người ngày ngày di chuyển ở bên ngoài.”

“Đúng vậy, trong nhóm thị vệ đã có người cảm nẳng, Vệ đại nhân còn dặn dò nhà bếp mỗi ngày đều phải nấu canh đậu xanh để những thị vệ uống giải nóng.”

“Vệ đại nhân?” Thẩm Thanh nhỏ giọng nói, lại không có nói tiếp.

“Sao thế, tỷ tỷ quen ngài ấy à?” Quả nhiên Song Mộc nói tiếp.

“Từng gặp mấy lần ở hòn non bộ và Quân Âm Các, cũng không quen lắm.”

“À, cũng đúng, Vệ đại nhân không hay nói chuyện, sao lại quen tỷ được. Hơn nữa mỗi ngày Vệ đại nhân đều rất bận rộn, ngày nào ngài ấy đi từ phòng đến chỗ của thị vệ đều phải đi ngang qua hòn non bộ, tỷ tỷ gặp được cũng rất bình thường.”

Lúc này vốn Thẩm Thanh còn định hỏi tiếp về thời gian canh phòng của thị vệ, nhưng Song mộc đã bận rộn xong việc, đựng hết cơm canh lại, nàng lo sẽ làm người khác chú ý nên cũng không tiện hỏi nhiều.