Vệ Hà công việc bận rộn, nếu sau này không có thϊếp thất thì thật sự không thể nào tốt hơn. Mà cho dù nếu có, chỉ cần nàng ngồi vững ở vị trí chính thê thì cũng không cần sợ.
Chỉ là nàng sợ Vệ Hà coi thường mình, thân phận của nàng quá thấp kém, sợ là sẽ có chút khó khăn, nhưng dù sao cũng phải thử một lần, trước đây khi ở Dương Châu nàng đã từng học không ít phương pháp lấy lòng nam nhân, có thể thử một chút.
****
Thẩm Thanh cẩn thận quay về phòng, sau khi vào trong viện, thấy trong viện có hai ba người.
Đi tới trước phòng mình, chỉ thấy cửa phòng khép chặt không có ánh nến.
Nàng nhớ rõ mình vội vàng lao ra ngoài, không hề đóng cửa lại, mà với tình trạng vết thương của phó tổng quản Dương thì cũng không thể là gã ta tự đi đóng cửa được.
Thẩm Thanh suy nghĩ một lát, lại tháo cây trâm trên búi tóc xuống, giấu kín trong tay áo, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa, cẩn thận đi vào trong.
Sau khi vào phòng, mượn ánh trăng bạc nhàn nhạt, nàng kiểm tra kỹ trong phòng, vẫn là cảnh bừa bộn của cuộc tranh đấu xảy ra hồi chiều, nhưng đã không còn bóng dáng của phó tổng quản Dương, trên đệm giường có một vũng máu đã khô lại không ít.
Thẩm Thanh nhíu mày suy đoán, chẳng lẽ là phó tổng quản Dương tự chạy ra ngoài. Tuy nghĩ vậy nhưng trong lòng nàng vẫn thở phào nhẹ nhõm, người đã đi rồi thì chắc vẫn còn sống, nàng không cần cõng một mạng người trên lưng.
Mà lúc này phó tổng quản Dương đang hơi thở thoi thóp nằm trên giường, bên cạnh là Tố Vân, hôm nay Tố Vân nhận lệnh của cô cô quản sự, lệnh cho trong viện không được phép có người, nàng ta thoáng đoán được sẽ xảy ra chuyện gì, chỉ là chuyện này vừa đúng với mong muốn của nàng ta nên đương nhiên trong lòng rất vui vẻ.
Nàng ta nấp trong một góc, vểnh tai lắng nghe kỹ động tĩnh trong phòng, đương nhiên cũng nghe thấy tiếng kêu cứu và tiếng hét của Thẩm Thanh. Khi đó trong lòng nàng ta cực kỳ sung sướиɠ, bởi nàng ta cực ghét dáng vẻ tự cho mình siêu phàm, lười tranh cãi với mọi người trong ngày thường của Thẩm Thanh.
Sau đó nghe thấy tiếng cười gian của phó tổng quản Dương bên trong và động tĩnh của hai người, nàng ta cứ tưởng phó tổng quản Dương đã thành công.
Kết quả lại đột nhiên nhìn thấy Thẩm Thanh xông ra khỏi viện, hình như trên tay còn dính cả vết máu.
Thế là nàng ta vội vàng nhân lúc Thẩm Thanh rời khỏi phòng, đi vào trong thì nhìn thấy phó tổng quản Dương toàn thân đều là máu, bị dọa cho hết hồn.
May mà khi đó ý thức của phó tổng quản Dương vẫn còn, hai người dìu đỡ nhau quay về phòng của gã ta.
“Cốc cốc cốc.” Bên ngoài truyền tới tiếng gõ cửa.
“Ai?” Tố Vân lập tức cảnh giác hỏi, sợ chuyện này đã bại lộ.
“Là ta.” Là giọng quen thuộc của cô cô.
Tố Vân nhanh chóng mở cửa ra, đón cô cô đi vào.
Sắc mặt phó tổng quản Dương trắng nhợt, thấy cô cô đi tới, nét mặt gã ta hơi thay đổi.
“Không ngờ Thẩm Thanh này lại ác như vậy.” Sau khi nghe Tố Vân nói về thương thế của phó tổng quản Dương, cô cô cảm khái nói.
Tố Vân cũng liên tục gập đầu.
“Nhất định ta phải lên giường với con tiện nhân đấy.” Phó tổng quản Dương nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt cũng đỏ ngầu.
“Không bằng chúng ta một là không làm hai là làm tới cùng…” Tố Vân làm ra một dấu tay.
“Chuyện này không được, quá nguy hiểm.” Cô cô ở Vương phủ nhiều năm, đương nhiên biết quy củ của Vương phủ, hơn nữa nàng ta và Thẩm Thanh không có thù oán sâu nặng gì, chỉ là thu chút thù lao phong phú, giúp phó tổng quản Dương một tay, không đáng gánh một mạng người trên lưng.
Nhắc tới Thẩm Thanh, phó tổng quản Dương lại nhớ tới chiều nay gã ta và thân thể nàng tiếp xúc chặt chẽ, cảm giác khi đó vô cùng mất hồn, gã ta liếʍ môi nói: “Sao làm vậy được, trước tiên phải thành công chuyện này, đến lúc đó nàng ta chỉ có thể gả cho ta, rồi đương nhiên muốn xử lý thế nào thì xử lý thế đó.”
Thấy không ai đồng ý với ý kiến của mình, Tố Vân cũng không lên tiếng nhắc tới chuyện này nữa.
“Nàng ta thông minh như vậy, chắc chắn sau này sẽ đề phòng, sợ rằng sẽ rất khó thành công.” Cô cô không quá muốn tiếp tục dính vào chuyện này.
“Cô cô, bây giờ chúng ta đã đắc tội nàng ta rồi, tương lai nếu sự việc bại lộ sẽ rất phiền toái.” Tố Vân vội vàng khuyên.
“Cô cô, đừng quên chuyện này không thoát khỏi liên quan với ngươi đâu.” Phó tổng quản Dương cũng lập tức uy hϊếp.