Chương 29

Phó tổng quản Dương dùng sức kéo Thẩm Thanh lên giường, nàng liều chết chống cự.

Phó tổng quản Dương chỉ đành vừa mắng chửi vừa kéo dây lưng của gã ta xuống, buộc chặt đôi chân đang đạp loạn khắp nơi của Thẩm Thanh lại.

Bây giờ cuối cùng cũng có thể thuận lợi nhanh chóng ôm Thẩm Thanh lên giường.

Đầu tiên phó tổng quản Dương dùng một tay giam cầm đôi tay mảnh khảnh của Thẩm Thanh, một cái tay khác thì sờ soạng khắp nơi, cuối cùng kéo quần nàng xuống.

Ngặt nỗi váy áo của nữ nhân cầu kỳ, đồng thời Thẩm Thanh còn thích mặc quần áo chất vải bông loại dài vào mùa hè, chất liệu khá dày dặn, gã ta không sao kéo rách được, quần áo bị đè ở dưới thân lại càng khó mà cởi được.

Thế là phó tổng quản Dương chỉ đành buông hai tay của Thẩm Thanh ra, định dùng hai tay cởϊ qυầи áo, sau đó hưởng thụ vóc dáng yêu kiều, mềm mại như không xương của nữ nhân.

Quần áo trên người Thẩm Thanh bị cởi ngày càng nhiều, khi chống cự thế nào cũng vô dụng, bỗng nhiên nàng sờ tới ngân trâm trên búi tóc.

Trong đầu lập tức xuất hiện một kế hoạch, nàng rút cây trâm xuống, nhanh chóng ra tay đâm mạnh vào phó tổng quản Dương đang bận rộn cởϊ qυầи áo.

Phó tổng quản Dương cảm thấy thân thể chợt đau nhói, cúi đầu nhìn xuống dưới, trong bóng đêm đen kịt, thông qua ánh sáng phản chiếu từ cây trâm, gã ta thấy chỗ bụng mình bị người nữ nhân kia dùng trâm đâm mạnh cho một cái.

Gã ta muốn dạy dỗ Thẩm Thanh một trận, nhưng chỉ cần thân thể hơi động đậy, nơi bị cây trâm đâm như có lỗ thủng không ngừng chảy ra máu tươi.

Gã ta không dám động, nhìn máu tươi trên người ngày càng nhiều, phó tổng quản Dương cảm thấy thân thể mình càng ngày càng yếu.

Thẩm Thanh run rẩy rút cây trâm ra, nghĩ mình không thể để lại chứng cứ này, lỡ đâu sau này bị người xấu lợi dụng.

Theo cây trâm rút ra, phó tổng quản Dương cảm thấy gã ta cách cái chết càng ngày càng gần.

“Muốn chết không hả? Nếu không thì tự giao chìa khóa ra đây, nếu không ta gϊếŧ ngươi rồi cũng có thể lấy được chìa khóa.” Thẩm Thanh giơ trâm lên, đẩy thân thể của phó tổng quản Dương ra, hung ác trừng gã ta nói.

Lần này tới phiên phó tổng quản Dương sợ hãi, gã ta lập tức yếu ớt nói: “Được, được, ngươi đừng gấp, ta lập tức lấy đây.”

Sau đó thì gian nan dùng tay lục lọi, móc chiếc chìa khóa kia ra.

Thẩm Thanh cầm lấy chìa khóa, nghĩ một lát vẫn hạ cây trâm trong tay xuống, nàng chưa từng hai tay dính đầy máu tươi như này, cũng không dám gϊếŧ người, hơn nữa gϊếŧ phó tổng quản Dương rồi, nàng cũng khó mà thoát khỏi trách phạt.

Thế là nàng lập tức đứng dậy cầm chìa khóa mở cửa ra, sau đó vội vàng bỏ chạy.

Thẩm Thanh chạy một cách không có mục tiêu, cuối cùng chạy vào trong rừng trúc tím, dường như ở nơi đó nàng mới có thể an tâm hơn một chút.

Tìm thấy một hồ nước trong rừng trúc tím, Thẩm Thanh rửa sạch hai tay mình, lại cố gắng rửa sạch vết máu trên trâm bạc.

Sửa sang quần áo xong, Thẩm Thanh suy nghĩ rốt cuộc hôm nay có về không, nàng có hơi sợ hãi, nhưng lại không có nơi nào để đi.

Nghĩ một lát Thẩm Thanh cảm thấy chắc hẳn trong một thời gian ngắn phó tổng quản Dương sẽ không dám hành động thiếu suy nghĩ, thế là chuẩn bị quay về phòng, nhưng khi sắp đi nhìn thấy trong hồ nước lềnh bềnh vết máu, nàng lại bốc một vốc lá rụng ném vào.

Lần này nhìn hồ nước chỉ giống như hơi bẩn, không nhìn ra được gì.

Trên đường quay về thân thể Thẩm Thanh vẫn luôn run rẩy, mồ hôi lạnh cũng không ngừng toát ra. Trong lòng không biết sao mà đột nhiên nghĩ tới đêm khi Vệ Hà đưa nàng về kia.

Lúc này đột nhiên Thẩm Thanh thay đổi suy nghĩ, bây giờ nàng đã cùng phó tổng quản Dương này không chết không ngừng. Mà cô cô quản sự, nàng ta đã không còn coi trọng Thẩm Thanh nữa, nàng ở trong phủ không có ai giúp đỡ, rất khó có thể thoát khỏi nanh vuốt của phó tổng quản Dương.

Mà Vệ Hà không như vậy, Vệ Hà là thống lĩnh đại nhân của Vương phủ, mặc dù không biết hắn ta và phó tổng quản Dương ai cao ai thấp, nhưng có lẽ cũng là nước sông không phạm nước giếng, đều kiêng kỵ đối phương.

Nếu nàng gả cho Vệ Hà, có lẽ phó tổng quản Dương sẽ không dám tùy tiện động vào nàng. Còn Vệ Hà, địa vị trong phủ của hắn ta không thấp, có lẽ gia sản cũng đủ để cơm áo không lo. Hơn nữa bản thân Vệ Hà cũng tính là tướng mạo đường hoàng, tính tình cũng tốt, nếu nàng làm chính thê, cuộc sống sau này cũng khá ổn, tóm lại là tốt hơn so với việc bị phó tổng quản Dương làm nhục.