Chương 28

Đôi tay trắng nõn mảnh mai vừa chạm vào cửa, cửa đã mở ra một khe nhỏ.

Đột nhiên, một tôi tay mỡ màng bỗng kéo lấy nàng, sau đó kéo mạnh nàng vào trong.

Sau khi Thẩm Thanh bị lảo đảo kéo vào, trong phòng không châm nến, trông có hơi mờ tối.

Sau khi đôi tay kia kéo Thẩm Thanh vào thì cạch một tiếng đóng cửa lại, dường như còn dùng lưng đè chặt, Thẩm Thanh cũng bị người đó ôm thật chặt, nàng muốn kêu lên, nhưng lại sợ cầu cứu không thành còn ngược lại chọc giận gã ta.

Đôi tay mập mạp dầu mỡ ôm lấy eo nàng, cái tay kia không hề đàng hoàng, thường nắn bóp eo nàng.

Thẩm Thanh cảm thấy cực kỳ sợ hãi, nàng cố đè nén cảm giác sợ hãi xông lên từ đáy lòng lại.

Ngửi mùi thoáng truyền tới từ trên người của người kia, nhớ lại cái tay kia, Thẩm Thanh run rẩy nói: “Là phó quản gia Dương sao?”

Người sau lưng không đáp lại, chỉ tiếp tục động tác. Đầu gã ta gác trên vai Thẩm Thanh, hơi nóng của hô hấp cũng phun trên cần cổ yếu ớt của nàng, Thẩm Thanh cảm thấy rất buồn nôn, nhịn cảm giác muốn nôn mửa lại.

Sau đó nàng chỉ có thể nũng nịu nhỏ giọng hỏi thêm một lần: “Là phó tổng quản Dương sao? Nô gia sợ.”

Nghe thấy giọng nói bất an của người đẹp, phó tổng quản Dương mềm lòng, hai tay di chuyển lên trên nói: “Người đẹp, là ta, có nhớ ta không? Gia đây ngày ngày đêm đêm đều nhớ ngươi đấy.”

Lại nhớ tới gì đó, gã ta tiếp tục nói: “Nếu ngươi dám kêu cứu, ta sẽ bóp chết ngươi.”

Nghe thấy lời đáp lại của người sau lưng, sợ hãi trong lòng Thẩm Thanh giảm đi một chút, trong đầu cũng đã nghĩ được đối sách đại khái.

“Gia, ngươi siết nô gia chặt quá, nô gia sắp không thở được rồi.” Thẩm Thanh nhỏ giọng kêu rên.

Phó tổng quản Dương nghe thấy lời này chỉ cảm thấy máu toàn thân đều đông lại, rồi gã ta nhìn xuống một cái, cảm thấy hình như mình dùng sức hơi quá thật, nghĩ dù sao chỉ là một cô gái yếu đuối tay trói gà không chặt, ở trong căn phòng nhỏ này cũng không làm gì được gã ta, thế là thả nàng ra.

Vừa lấy được tự do, Thẩm Thanh lập tức chạy thẳng tới nơi trống trải phía trước, thấy người đẹp đã chạy, phó tổng quản Dương cũng không gấp, chỉ cười hì hì hai tiếng, vẫn chặn kín cửa phòng.

Hai người đối diện như vậy một lúc, Thẩm Thanh không nhịn được hét to lên: “Có ai không?”

Nàng gọi mấy tiếng liền, nhưng đáp lại đều là tiếng ve kêu râm ran, nàng chỉ đành từ bỏ.

Thấy phó tổng quản Dương nhìn chằm chằm mình với vẻ mặt bỉ ổi, Thẩm Thanh lại không cam lòng hét lên: “Người đâu, cháy rồi, mau cứu hỏa.”

Vẫn không ai đáp lại, Thẩm Thanh hơi sợ hãi.

Thấy dáng vẻ tuyệt vọng, nước mắt lưng tròng của người đẹp, phó tổng quản Dương cũng không khống chế được bản thân nữa, gã ta khóa trái cửa từ bên trong, cầm chìa khóa trong tay lắc lắc.

Sau đó cười hì hì nói với Thẩm Thanh: “Người đẹp à, chìa khóa ở chỗ ta này, muốn lấy thì tự tới lấy đi.” Nói xong, gã ta đặt chìa khóa vào trong quần dưới cái nhìn của Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh không nhịn được phì một tiếng, quay đầu không nhìn động tác của gã ta.

Nhưng lại cảm thấy phó tổng quản Dương đang chậm rãi muốn tới gần mình, thế là nàng lập tức giật mình như một con thỏ nhỏ.

Thấy phó tổng quản Dương lần mò đi tới, nàng cũng bắt đầu nhanh chóng di chuyển.

“Ha ha người đẹp đừng chạy mà, để gia tới thương nàng.”

Thẩm Thanh nhân lúc gã ta nói chuyện, lập tức cầm ấm trà trên bàn lên, đầu tiên là đập tới cái miệng làm người ta buồn nôn kia của gã ta, sau đó đập lên đầu gã ta.

Phó tổng quản Dương né trái né phải mấy cái, cuối cùng vẫn bị một cốc trà bằng sứ đập cho trán bị thương.

Cảm nhận máu nóng chảy xuống từ trên trán, phó tổng quản Dương thấy trò chơi diều hâu bắt gà con này nên kết thúc rồi. Cô nàng này rất dữ, gã ta thích, phó tổng quản Dương sờ máu tươi, rồi tăng nhanh tốc độ.

Thẩm Thanh thấy đồ có thể ném trên bàn gỗ đều đã quăng về phía gã ta hết, không còn vũ khí gì, trong lòng rất tuyệt vọng.

Lúc hai người đuổi nhau, Thẩm Thanh vốn thân thể đã yếu ớt không tốt, lại cộng thêm thể lực của nữ nhân sao có thể so được với nam nhân, chỉ thời gian một nén hương, nàng đã bị phó tổng quản Dương tóm được góc áo.

Phó tổng quản Dương men theo góc áo ôm chặt lấy Thẩm Thanh.

Thân thể gã ta không ngừng tới gần, Thẩm Thanh đã có thể cảm nhận được hơi nóng của gã ta đang không ngừng phả tới.