Nghe tiếng ve kêu, cảm nhận những cơn gió nhẹ, không bao lâu sau Thẩm Thanh đã ngủ mất.
Còn Tạ Nhiên, lúc này y cũng đang bắt chéo chân, ngồi lười biếng dưới bụi cây trúc tím, vừa rồi nhìn thấy có nữ tử mặc váy dài màu xanh lá sen đi qua, y không phát ra tiếng, thấy bên kia không có động tĩnh nữa mới nhẹ nhàng đứng lên.
Đi đến nơi đó, y lập tức nhìn thấy được người quen, đã rất lâu bọn họ không gặp rồi.
Mấy ngày nay thỉnh thoảng y có cho gọi Quân Âm Các, nhưng chưa từng gặp nàng.
Từ ngày trở về từ Vạn Ngọc Lâu kia, y bắt đều đè những nhớ nhung trong lòng xuống, vì vậy cũng không lệnh cho Vệ Hà ra hiệu ngầm với cô cô quản sự.
Không ngờ hôm nay lại gặp được ở đây, y bởi vì chuyện cập quan mà bận sứt đầu mẻ trán, mà nàng lại ngủ ở đây rất ngon lành, tay chống cằm, cơ thể tựa lên trên thân trúc.
Đi tới bên cạnh nàng, Tạ Nhiên có thể ngửi thấy một mùi hương giống với mùi thảo dược.
Vừa rồi một mình y ở rừng trúc bên kia, bên cạnh có một đống muỗi, vô cùng khó chịu. Nhưng đến bên nàng rồi lại chẳng có muỗi hay côn trùng gì.
Từ xa truyền tới tiếng bước chân, trong mắt Tạ Nhiên thoáng qua vẻ khó chịu, lông mày hơi nhíu lại, y chắp tay sau lưng đi ra.
“Vương gia, mọi người đều đang tìm ngài.” Vệ Hà nói, sau đó hơi nghi hoặc nhìn rừng trúc sau lưng một cái.
“Đi thôi, không phải đang gấp à?” Sau khi nói xong câu này, hai người cũng ra khỏi rừng trúc.
Đợi khi Thẩm Thanh tỉnh lại, sắc trời vẫn còn sớm.
Nàng chậm rãi bước những bước nhỏ trên đường về.
Rồi đột nhiên nàng nhìn thấy phía trước có một bóng người quen thuộc, Thẩm Thanh nhìn từ xa thấy giống như Vệ Hà.
Lúc này Vệ Hà đang thảo luận với thuộc hạ bên cạnh về việc sắp xếp người bảo vệ an toàn cho Vương phủ.
Một lúc sau, những thuộc hạ kia đều tản đi, Vệ Hà ngước mắt lên thì nhìn thấy Thẩm Thanh đang ở gần hắn.
“Chào Thẩm cô nương.” Vệ Hà lên tiếng chào hỏi.
Thẩm Thanh đang do dự có đi lên chào hỏi không lập tức cười đáp lại: “Vệ đại nhân, hôm nay bận lắm nhỉ.”
Mấy ngày trước khi Vệ Hà tới Quân Âm Các truyền gọi, Thẩm Thanh nghe thấy cô cô gọi Vệ Hà là Vệ đại nhân, nàng lập tức hiểu chắc hẳn Vệ Hà không phải thị vệ bình thường.
“Cũng tạm, người trong phủ cũng nhiều.” Vệ Hà đáp đơn giản.
“Kim sang dược kia là…”
****
Vệ Hà đang định lên tiếng nói lai lịch của thuốc.
Đúng lúc này có một thị vệ chạy tới, nhanh chóng lau mồ hôi trên trán rồi bẩm báo: “Vệ đại nhân, chỗ sảnh ngoài mời ngài qua một chuyến.”
Mặc dù lúc này Thẩm Thanh vội vàng muốn nhận được câu trả lời khẳng định, nhưng thấy dáng vẻ sốt ruột của thị vệ kia, nàng chỉ có thể hiểu ý nói: “Vệ đại nhân mau đi bận việc đi, nô tỳ cũng xin cáo lui trước.”
Vệ Hà gật đầu, nhìn bóng dáng của Thẩm Thanh đi xa, vừa hay hắn ta cũng chưa nghĩ xong sẽ nói chuyện này với nàng như thế nào.
Trên đường quay về Thẩm Thanh cứ đắn đo suy nghĩ xem rốt cuộc có phải là Vệ Hà đưa thuốc không, nhưng nhìn vẻ mặt của Vệ Hà, có lẽ hắn ta biết thuốc nàng nói tới là gì, vậy hơn phân nửa chính là hắn ta.
Lúc này thị vệ đang dẫn Vệ Hà đi tới một con đường nhỏ gần hoa viên.
“Đây không phải là đường đi tới sảnh ngoài.”
Thị vệ kia gãi cổ, vẻ mặt khó xử nói: “Thật ra là Vương gia dặn dò như vậy.”
“Lui xuống đi, ta biết rồi.”
“Vâng.”
Vệ Hà quen cửa quen nẻo đi tới đình nghỉ mát gần đó, thấy Tạ Nhiên đang thong thả cho cá dưới ao ăn. Chỉ là trên gương mặt anh tuấn có mấy phần u ám.
“Nhìn thấy rồi?” Vệ Hà cũng không sợ, hỏi thẳng.
Tạ Nhiên không nói gì, vẫn tiếp tục động tác trên tay, qua một lúc sau mới nói: “Ngươi thích nàng?”
Lần này tới lượt Vệ Hà yên lặng, sau khi yên lặng một lúc hắn ta nói: “Ngài cảm thấy thế nào?”
Tạ Nhiên không nói gì.
Thẩm Thanh mang cơm tới rừng trúc tím dùng bữa, từ sau khi Dịch Thanh bóc trần thân phận trước đây của nàng, mọi người đều tránh còn chẳng kịp, nàng cũng lười để ý, vì vậy dứt khoát dùng cơm ở đây, còn chẳng cần nghe mấy lời ong tiếng ve.
Dùng cơm xong, nàng phủi bụi rồi quay về trong viện.
Hôm nay trong viện rất an tĩnh, không biết là mọi người đều đang luyện tập hay là đang tránh ở trong phòng.
Thẩm Thanh đi thẳng tới phòng mình, đẩy nhẹ cánh cửa ra.