Tạ Nhiên chẳng để ý tới dáng vẻ phong lưu háo sắc này của hắn, đưa tay túm lấy, xách cổ áo của hắn rồi kéo đi.
“Ai da, Tạ tiểu Vương gia, ngươi làm sao thế, cơn giận lớn thế này?” Tề Bách kéo cổ áo, không ngừng kêu rên nói.
Kéo Tề Bách vào trong “Vạn Ngọc Lâu”, Tạ Nhiên mới buông tay.
Tạ Nhiên nhận lấy khăn tay, lau thật kỹ bàn tay, sau đó tùy tiện quăng khăn tay một cái, ném lên mặt Tề Bách.
Tề Bách cạn lời kéo cái khăn tay xuống, khuôn mặt nhăn lại như khổ qua: “Vương gia, rốt cuộc ngươi muốn làm gì vậy? Ban ngày ban mặt tự nhiên kéo ta vào đây, trở về có lẽ ta sẽ bị phụ thân đánh chết mất.”
Tạ Nhiên lệnh tú bà mang rượu lên, lập tức có mấy cô nương bưng rượu lên.
“Tô Diệp, lâu rồi không gặp, sao lại kém sắc hơn thế trước thế?” Nhìn thấy cô nương xinh đẹp, Tề Bách lập tức tức quẳng lời vừa rồi ra sau đầu, nâng cằm một cô nương hỏi.
“Công tử cứ thích trêu đùa nô gia, nhưng lâu lắm rồi chẳng thấy tới thăm gì.” Tô Diệp liếc mắt đưa tình, oán trách một câu.
Tạ Nhiên thấy Tề Bách trước mặt tiêu dao vui vẻ như vậy, trong lòng càng khó chịu hơn: “Xuống hết đi, nơi này không cần người hầu hạ.”
Tề Bách lưu luyến nhìn người rời đi hết, hắn cảm thấy hôm nay Tạ Nhiên thật kỳ lạ.
Thế là dùng vai đυ.ng nhẹ vào Vệ Hà, muốn kề tai hỏi thăm.
Nhưng Vệ Hà lập tức né tránh, Tề Bách hơi lảo đảo, sau đó ngồi thẳng lại, hất tóc nói: “Rốt cuộc hai người các ngươi có ý gì? Có lời mau nói đi.”
“Không có chuyện gì, chỉ là muốn tìm người uống rượu, mà trùng hợp thấy ngươi đang rất rảnh thôi.” Tạ Nhiên nghịch ly rượu, nhìn biển người rộn ràng phía dưới.
****
“Ta rảnh? Vừa rồi người không nhìn thấy cô nương kia à?” Tề Bách tức tới ngũ quan cũng biến dạng.
“Ừ, rất rảnh.”
“Ơ, có phải dạo này Vương gia…” Tề Bách nháy mắt cười thô bỉ nói.
Tạ Nhiên suy nghĩ một chốc, sau đó sắc mặt lập tức thay đổi: “Ngươi nói linh tinh gì thế.”
“Ôi, ôi, Vệ Hà, ngươi xem ta còn chưa nói gì mà, Vương gia nhà ngươi đã cuống cuồng lên rồi.”
Vệ Hà nghe vậy, khóe miệng hơi cong lên.
Thấy biểu cảm của hai người, vẻ mặt Tề Bách kinh hãi: “Nhìn trúng cô nương nhà nào thế? Cầu mà không được à?”
Nói xong hắn còn tự lẩm bẩm: “Không biết cô nương nhà nào xui xẻo như vậy, lại bị ngươi nhìn trúng.”
Chân dài của Tạ Nhiên dùng sức đá một cái, Tề Bách ngã thẳng từ trên ghế xuống đất.
Hắn đau đớn xoa mông, vừa định chửi ầm lên lại đột nhiên thay đổi suy nghĩ: “Để ngươi chịu nỗi khổ tương tư này cũng đủ để hả giận rồi.”
“Từng nhớ cô nương nhà nào chưa?” Tạ Nhiên thuận miệng hỏi.
“Ờ, cái này…” Tề Bách hơi nghẹn họng.
“Chính là kiểu thỉnh thoảng hiện lên trước mắt ngươi ý?” Tạ Nhiên tò mò hỏi.
“Cô nương nhà nào vậy? Tại hạ từng gặp chưa?”
“Ngươi chưa từng gặp, đừng nghĩ nữa.” Vệ Hà bên cạnh nói.
“Vậy đây chính là thích, xem ra cuối cùng cây vạn tuế ngàn năm – Vương gia nhà chúng ta cũng nở hoa rồi. Nhưng mà bản công tử ai ai cũng thích, người nhớ tới hơi nhiều, vì vậy có lúc cũng hơi khó.” Tề Bách thở dài nói.
“Không tính là thích, chỉ là thấy thú vị, nhưng gặp rồi lại thấy phiền, miễn cưỡng được coi là thuận mắt, bổn vương không trầm mê vào mấy cái yêu đương như ngươi đâu.”
Nói xong câu này, Tạ Nhiên cũng dẫn Vệ Hà rời đi.
Chỉ để lại một mình Tề Bách bưng chén rượu nói: “Hi vọng không phải vịt chết còn cứng miệng.”
Khi đi ở trên đường, Vệ Hà lén lút nhìn Tạ Nhiên một cái, sau đó bị bắt gặp.
“Có chuyện thì nói đi.”
“Bình kim sang dược kia thuộc hạ đã…”
“Kim sang dược cái gì? Không phải lần trước ban thưởng cho ngươi rồi sao? Đừng có hỏi ta nữa.”
Từ sau lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Thanh, Tạ Nhiên đã cảm thấy bản thân không đúng lắm, ở chung mấy ngày nay, có lúc y cảm thấy mình bị bệnh rồi, lại thỉnh thoảng xuất hiện suy nghĩ muốn gặp người ta. Hắn tự cho rằng chẳng lẽ đây là biểu hiện bình thường của nam nhân đến lúc khí huyết sung mãn, chỉ là Thẩm Thanh này có dung mạo hợp với sở thích y mà thôi.
Vì vậy y định hôm nay tới Vạn Ngọc Lâu đi dạo một lát giải sẩu, thuận tiện gặp thử những cô nương khác, nhìn thấy Tề Bách thì muốn hỏi thử hắn có như thế không, nhưng hỏi tên Tề Bách kia cũng chỉ uổng công, đầu óc y đúng là hỏng rồi mới nghĩ tới việc hỏi hắn.