Nói xong lời này, nàng nhún vai với Tố Vân, vẻ mặt không một chút sợ hãi.
Tố Vân rất tức giận, vừa định mở miệng nói tiếp đã bị Thẩm Thanh kéo dậy nhốt ở ngoài cửa: “Đêm đã khuya rồi, ta không có tâm trạng nói chuyện với ngươi nữa.”
Tố Vân tức tới giậm chân, nghiến răng nghiến lợi với Thẩm Thanh, nàng ta muốn tới chỗ cô cô tố cáo, để Thẩm Thanh đẹp mặt, nhưng cũng lo sẽ giống như lời nàng nói thật, cuối cùng chỉ đành thôi.
Thẩm Thanh nghe âm thanh ngoài cửa, cho đến khi tiếng bước chân biến mất mới thở phào một tiếng, mặc dù nàng tin Tố Vân không phải người lỗ mãng, nhưng vẫn hơi lo lắng, nhưng bây giờ nhìn hành động của Tố Vân, chắc hẳn nàng ta đã thôi rồi.
Nằm lại trên giường, nhưng Thẩm Thanh cả đêm đều khó ngủ. Sáng sớm ngày hôm sau, dưới mắt nàng là một mảng màu xanh đen, dặm một lớp phấn cẩn thận mới che đi được. Đi ra khỏi phòng, nàng lập tức nhìn thấy trên đất có một lọ thuốc, bên trên viết ba chữ “Kim Sang Dược”, mở nắp ra, một mùi thơm tươi mát phả vào mặt, Thẩm Thanh cẩn thận bôi một ít lên miệng vết thương.
Lúc này trong hoàng cung, Thái hậu đang mặt mày rạng rỡ lôi kéo Tạ Nhiên nhìn trái nhìn phải: “Qua thêm nửa tháng nữa Nhiên Nhi con sẽ đầy hai mươi tuổi, đến tuổi cập quan rồi, đã có thể nghênh cưới Vương phi rồi.”
Vẻ mặt Tạ Nhiên không chút hứng thú, thấy mình bị Thái hậu lôi kéo ngắm nghía kỹ càng, y chỉ cảm thấy rất bất lực: “Hoàng tổ mẫu, cháu trai ở ngay đây, ngài không ngần nhìn trái ngó phải đến vậy đâu, y như đang nhìn vật hiếm lạ gì vậy.”
“Con, đứa nhỏ này, chẳng phải tổ mẫu đang nghĩ con sắp cập quan rồi, trong lòng cảm khái chút thôi sao.” Thái hậu oán trách nói.
Sau đó bà lại tự đáp lời: “Nếu phụ vương và mẫu phi con nhìn thấy, không biết họ sẽ vui mừng bao nhiêu đâu, nhất định còn vui hơn cả ta.”
Nét mặt bà là vẻ hoài niệm, giống như đang nhớ về khoảng thời gian tốt đẹp kia.
Nói xong lời này, Vương cô cô bên cạnh Thái hậu cẩn thận liếc nhìn vẻ mặt của Tạ Nhiên, thấy trong mắt y thoáng qua chút buồn bã, nhưng trên mặt lại chẳng biểu hiện ra, bà ấy lập tức bưng trà ngắt lời Thái hậu: “Thái hậu, ngài đã nói lâu rồi, nhuận cổ họng chút đi.”
Lúc này Thái hậu mới lấy lại tinh thần, đi ra từ trong hồi ức, không nói lời nào nhận lấy cốc trà.
Mà Hoàng đế đứng yên lặng ở bên ngoài cũng lặng im một lúc lâu, thái giám bên cạnh cũng không bẩm báo, một lúc lâu sau ông xoay người rời đi.
“Được rồi, Nhiên Nhi nhà chúng ta sắp thành người lớn rồi, không nói mấy chuyện buồn này nữa.” Thái hậu uống một ngụm trà, sắc mặt đã khôi phục lại như trước.
Mà Tạ Nhiên vẫn trưng ra vẻ mặt đáng ghét kia.
“Không bằng chúng ta quyết định chuyện Vương phi trước nhé? Đến tuổi này của tổ mẫu chỉ có thể sống một ngày tính một ngày, không biết có cơ hội được ôm chắt trai không nữa?” Thái hậu thăm dò hỏi một câu, lại tiếp tục đánh bài tình cảm, ý đồ muốn lay động Tạ Nhiên.
“Hoàng tổ mẫu, chắt trai của ngài còn ít sao?” Tạ Nhiên vạch trần không chút nể nang, mấy năm gần đây đúng là đã có không ít chắt trai của bà ra đời.
“Cái đó thì không giống, đương nhiên Hoàng tổ mẫu hi vọng khi còn sống có thể nhìn thấy con của con.”
“Cháu trai còn trẻ, đương nhiên nên học tập nhiều hơn, ra sức vì nước, làm một nam tử hán đội trời đạp đất, sao có thể bằng lòng với việc chỉ làm chủ trong nhà.” Tạ Nhiên ngụy biện rất chi là cây ngay không sợ chết đứng.
“Ha ha, cả ngày phi ngựa trong phố, đua ngựa đấu dế à?”
“Hoàng tổ mẫu, ngài vẫn nên nghĩ xem chúng ta chuẩn bị những cái này như thế nào thì hơn, nếu không đến lúc đó lộn xà lộn xộn lại làm mất hết mặt mũi của hoàng gia.” Tạ Nhiên lập tức chuyển đề tài.
Quả nhiên sự chú ý của Thái hậu lại bị phân tán, bà bắt đầu nghĩ chuẩn bị như thế nào mới náo nhiệt, nở mày nở mặt, sau này bàn chuyện hôn sự cho Tạ Nhiên cũng có thể tiện hơn. Dù sao bây giờ danh tiếng ở bên ngoài của đứa cháu kia thật sự rất xấu.
Khi Thái hậu tính toán chuẩn bị lễ cập quan thế nào, Tạ Nhiên lại lặng yên không tiếng động chuồn đi nất.
Đợi Thái hậu lấy lại tinh thần, bóng dáng y đã biến mất từ lâu, bà chỉ có thể cười bất lực.
Đi ra khỏi hoàng cung, Tạ Nhiên gặp được Tề Bách cầm một chiếc quạt hoạ tiết tranh sơn thủy, đang nói chuyện với một cô nương đeo mạng che mặt bên đường.