Chương 23

Hôm nay còn tạm, ít nhất còn đàn được một nửa, chẳng qua điều này làm nàng ta càng khó hiểu. Hôm nay Vệ đại nhân đặc biệt tới ám chỉ muốn Thẩm Thanh đi, vốn nàng ta tưởng có khả năng là Vương gia có ý với Thẩm Thanh, vì vậy mới mệnh lệnh cho Vệ Hà đi truyền lời.

Nhưng vừa rồi rõ ràng Thẩm Thanh có đi, giờ mới qua bao lâu, bọn họ vẫn bị đuổi ra ngoài. Chẳng lẽ là Vệ đại nhân này nhìn trúng Thẩm Thanh?

Trên đường đi cô cô vẫn luôn suy nghĩ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Thẩm Thanh hai cái, dọa cho Thẩm Thanh vội vàng cúi đầu ẩn nấp, lo lắng không biết vừa rồi duỗi chân ngáng Dịch Thanh ngã có bị cô cô nhìn thấy không.

Còn Dịch Thanh, cô cô thật sự chẳng hề đặt trong lòng, vốn nàng ta đã không thích Dịch Thanh, xốc nổi nhỏ nhen, đã được định sẵn là không thành được châu báu, nhưng lại luôn vô cùng kiêu ngạo, còn là một người không yên phận, bây giờ bị phạt làm nha hoàn làm việc nặng hạ đẳng cũng hay. Đỡ cho sau này đối phương ở Quân Âm Các lại chọc giận Vương gia hoặc quý nhân, hại nàng ta bị liên lụy.

Trở về Quân Âm Các, tâm trạng của mọi người đều không tốt, có lẽ bởi vì chuyện Thẩm Thanh bị phạt làm mọi người cảm thấy đồng cảm sâu sắc.

Sau khi dùng cơm xong, mọi người đều quay về phòng riêng của mình.

“Thẩm Thanh muội muội, có đó không?” Tố Vân gõ nhẹ cửa nói.

“Có.” Thẩm Thanh kéo mở cửa, thấy sắc trời bên ngoài đã rất tối, chỉ có thể dựa vào chút ánh nến để chiếu sáng bóng người.

Thẩm Thanh dẫn Tố Vân vào phòng, rót trà, thấy Tố Vân uống không nhanh không chậm, lông mày Thẩm Thanh hơi nhíu lại, trong lòng hơi muốn đuổi người đi, lúc này mọi người đều đã đi ngủ rồi.

Dường như nhìn ra được suy nghĩ của nàng, Tố Vân cong môi cười nói: “Muội muội, ngươi không tò mò sao ta tới đây sao.”

Thẩm Thanh gật đầu, nàng không hề tò mò, cũng lười chẳng hỏi nhiều, Tố Vân đã tự mình tìm tới cửa thì chắc chắn sẽ nói.

Hai người điều yên lặng một lốc, cho đến khi gió nhẹ thổi vào qua khung cửa, khẽ lay động ánh nến.

“Tính tình muội muội tốt thật đấy, ta tưởng người ra tay nhanh như hôm nay sẽ là người có tính tình nóng này, không ngờ lại có thể trầm ổn như này.”

Nghe vậy, trong lòng Thẩm Thanh hơi run lên, trái tim giật thót một cái, trong lòng suy nghĩ những lời này của Tố Vân, là nàng ta đã tận mắt nhìn thấy hôm nay nàng ngáng chân Dịch Thanh nên cố ý tới gặng hỏi, hay chỉ là lời bóng tiếng gió ở bên ngoài?

“Ta không biết ngươi đang nói cái gì.”

“Chuyện hôm nay của muội muội ta tận mắt nhìn thấy, nói không chừng còn không chỉ có mình ta.” Tố Vân mỉm cười mang theo mấy phần đắc ý.

“Chuyện này Vương gia đã có phán quyết, chẳng lẽ ngươi không phục?” Thẩm Thanh mặt không đổi sắc, kéo Tạ Nhiên ra làm bia đỡ đạn.

Ý cười của Tố Vân giảm đi mấy phần, chỉ là chung quy vẫn không cam lòng, khó khăn lắm mới nắm được điểm yếu lớn của Thẩm Thanh, nàng ta phải sử dụng thật tốt.

“Nói thẳng với ngươi vậy, chúng ta cũng bớt phải vòng vo, ngươi duỗi chân ngáng ngã Dịch Thanh, ta tận mắt nhìn thấy, cũng không chỉ một mình ta nhìn thấy.”

“Ta không làm.”

“Ha ha, ngươi nói không là không à, có tin ta tới chỗ cô cô tố cáo ngươi không, cho dù cô cô đè xuống không báo lên, loại tiểu nhân độc ác như người cô cô cũng sẽ không giữ lại.” Tố Vân lấy tư thái người chiếm ưu thế ra, vô cùng tự tin nói.

Thẩm Thanh không nói gì, đến đây nàng đã hoàn toàn hiểu được mục đích của Tố Vân. Chuyện hôm nay chắc hẳn Tố Vân đã nhìn thấy, còn những người khác thì chưa chắc, nếu có thật thì hẳn đã cùng nhau tới bức cung nàng.

Mà Tố Vân một mình nửa đêm lén lút tới tìm nàng, có lẽ là muốn nắm lấy điểm yếu của nàng, khống chế nàng.

Sau khi hiểu ra, trên mặt nàng giả vờ thành vẻ ung dung, nàng đùa nghịch cốc trà trong tay, kéo dài giọng nói: “Tố Vân tỷ tỷ.”

Tố Vân hơi sợ hãi, vào phòng lâu vậy rồi, nhưng lúc này Thẩm Thanh mới gọi nàng ta là tỷ tỷ. Nàng ta bình tĩnh lại: “Nếu ngươi đồng ý sau này ngoan ngoãn nghe lệnh ta, ta có thể giúp ngươi tạm thời giấu giếm.”

“Ta nói không có là không có, ngươi đừng tới dọa ta, chuyện này ngươi nên tin vào trừng phạt của Vương gia, còn nếu như có dị nghị gì thì đi tìm cô cô tố cáo đi. Đến lúc đó tới trước mặt cô cô, nàng ấy sẽ cảm thấy phán quyết của Vương gia sai lầm, không công bằng, hay là sẽ cảm thấy ngươi làm vậy với ta là đang uy hϊếp dụ dỗ?”