Nhân lúc mắt nàng ta lén lút liếc lên trên, Thẩm Thanh mặt không đổi sắc nhanh chóng duỗi chân ra, động tác này rất nhanh, dường như chỉ trong một cái chớp mắt, hơn nữa bây giờ mọi người đều đang di chuyển, có tầng tầng váy áo che lấp, không ai nhìn rõ được.
Quả nhiên Dịch Thanh thành công bị vấp ngã, lập tức ngã nhào trong đại sảnh.
Sau đó chỉ nghe một tiếng “rầm”, mọi người đồng loạt đứng lại, xoay người nhìn xem đã xảy ra chuyện gì.
Dịch Thanh bị ngã tới hoang mang, nhất thời chỉ nằm bò trên đất không biết nên làm gì, đầu cũng chôn chặt trên mặt đất.
Có người không nhịn được cười phì ra tiếng.
Đương nhiên Tạ Nhiên ngồi ở phía trên đã nhìn thấy tất cả, bao gồm cả động tác nhỏ vừa rồi của Thẩm Thanh, vừa rồi nàng nhanh nhẹn như là một con mèo hoang nhỏ, xòe cái móng vuốt ra, hung dữ nhưng cũng rất đáng yêu.
“Dịch Thanh, còn không mau đứng dậy.” Cô cô nổi giận trách một tiếng, sau đó lập tức quỳ ở trước điện dập đầu: “Là do nô tỳ không dạy dỗ tốt, xin Vương gia trách phạt.”
Thấy cô cô quỳ xuống, người trong đại sạch cũng vội vàng quỳ theo.
“Nàng ta thất lễ như vậy, đương nhiên là phải phạt, vậy phạt nàng ta sau này làm một nha hoàn làm việc nặng, nhưng bổn Vương cũng không phải người thưởng phạt không phân minh, các ngươi thì miễn đi.”
“Đa tạ Vương gia. Dịch Thanh, còn không mau cảm tạ Vương gia.” Cô cô thở phào nhẹ nhõm, mọi người cũng đứng dậy.
Nghe thấy kết quả này, Dịch Thanh lại trợn tròn mắt, liên tục giải thích nói: “Vương gia, cô cô, không phải, không phải vậy, nô tỳ bị nàng ta làm vấp ngã.” Nàng ta chỉ Thẩm Thanh kêu oan, trên mặt ngập tràn vẻ tức giận.
Thẩm Thanh vẻ mặt bình tĩnh quỳ xuống nói: “Nô tỳ không có làm.”
“Chính, chính là ngươi, vừa rồi ngươi ngáng chân ta.” Khi nói chuyện, cảm xúc của Dịch Thanh càng thêm kích động, nói cũng không rõ ràng.
“Ta ở phía trước ngươi, sao có thể làm ngươi vấp ngã được? Mắt ta cũng đâu mọc ở đằng sau.” Thẩm Thanh chậm rãi phân tích, khóe miệng hơi cong lên, ánh mắt trong veo làm Dịch Thanh không còn gì để nói.
Đột nhiên, Dịch Thanh tức đến cuống cuồng, muốn bổ nhào lên đánh Thẩm Thanh, thấy vậy, Vệ Hà trong đại sảnh lập tức dùng một chiêu ngặn nàng ta lại.
“Kéo xuống.” Tạ Nhiên phẩy tay, hứng thú trong mắt lại nhiều thêm mấy phần.
Trong lòng Thẩm Thanh không nhịn được hơi tung tăng, trong mắt mang theo chút ý cười, giống như đứa nhỏ ăn được kẹo, vẻ mặt rất hạnh phúc.
Chuyện này cứ vậy qua đi, mọi người cũng bắt đầu diễn tấu, động tác trên tay mạnh dần lên, váy lụa vốn cực kỳ mỏng nhẹ, lập tức bay cuộn về phía sau, lộ ra nguyên cả cánh tay trắng nõn như ngó sen.
Cổ tay trái nàng trắng như tuyết, nhưng trên cổ tay lại có băng vải quấn quanh.
Diễn tấu dần đi vào đoạn cao trào, động tác cũng càng ngày càng nhanh, nhưng Thẩm thanh lại cảm thấy mình càng ngày càng mất sức.
Vốn tay nàng vốn bị thương nên được nghỉ ngơi, càng huống chi là bài trình diễn có tiết tấu nhanh như này.
Vầng trán vốn bóng loáng đầy đặn không ngừng rịn ra mồ hôi, nàng cũng cảm thấy đau đớn nơi cổ tay dữ dội hơn, dường như bọc nước đã vỡ ra một ít, mang theo máu tươi thấm ướt băng vải trắng như tuyết.
****
Trên băng vải màu trắng như có những bông hoa mai nở rộ trên nền tuyết trắng xóa, trông vô cùng chói mắt.
Chỉ là lần này Thẩm Thanh cắn chặt răng, cố gắng tập trung tinh thần để lực chú ý của bản thân không bị phân tán, cố gắng không để xuất hiện tình huống như lần trước.
Vết máu lan rộng từng chút từng chút như những bông hoa nở rộ, Tạ Nhiên ngồi ở bên trên nhìn thấy vết máu, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, trong lòng cũng xuất hiện mấy phần tò mò, muốn xem thử rốt cuộc nữ tử này có thể kiên trì tới lúc nào.
Thẩm Thanh đã từ cắn chặt răng chuyển sang chắn nhẹ lưỡi, sắc mặt nàng trắng bệch, dáng vẻ rất yếu ớt.
Tạ Nhiên uống cạn bình rượu đang cầm vào bụng, đè nén cảm giác bực bội trong lòng xuống.
“Dừng.” Một câu rất đơn giản, tất cả mọi người đều dừng lại, mấy người cô cô cũng hoảng sợ nhìn lên trên.
Cả đại sảnh yên tĩnh, mọi người đều nín thở, chỉ sợ chọc giận vị đại ma vương này.
“Lui xuống đi.” Tạ Nhiên phất phất tay, không biết sao trong lòng rất khó chịu.
Cô cô dẫn mọi người ra khỏi viện, rồi thở dài một tiếng, dạo này mặc dù Vương gia thường xuyên gọi bọn họ, nhưng luôn là người mới vào đại sảnh đã nhanh chóng bị đuổi ra.