Chương 21

Ngón tay đang nghịch ngọc bội bên hông của Tạ Nhiên hơi ngừng lại, nhưng y chẳng thèm để tâm nói: “Thẩm cô nương kia à? Không liên quan tới ta.”

Chỉ là khớp xương ngón tay rõ ràng không còn động đậy nữa, lỗ tai như cũng dựng thẳng hơn, lắng nghe vô cùng chuyên chú.

Vốn Vệ Hà định nói chuyện chiều nay ra, thuận tiện nói với y mình còn đưa thức ăn thu được từ thị vệ cho nàng ấy.

Nhưng thấy Vương gia đáp vậy, sau khi yên lặng một chốc hắn ta lại nói: “Ồ, thuộc hạ nhớ lầm rồi.”

Trong lòng Tạ Nhiên bỗng trở nên nóng nảy: “Đặt sự chú ý vào chỗ ngươi nên chú ý, còn nữa nếu biết cái gì thì nói ra, bớt vòng vòng vo vo, cũng đừng có lười biếng, mau mau chèo thuyền đi.”

“Vâng.” Vẫn là một tiếng vô vị.

Tạ Nhiên thấy nếu tiếp tục ở cùng với Vệ Hà nữa, có lẽ sau này y sẽ trở thành một kẻ ngốc mất.

“Quay về bờ đi.”

“Vâng.”

“…”

Trở về tới bờ, đi vào trong viện mình, sau khi thay một bộ đồ khác, Tạ Nhiên cảm thấy cuối cùng tâm trạng mình cũng tốt hơn một chút.

“Đi gọi Quân Âm Các.” Vương gia vừa uống trà vừa bắt chéo chân nói một câu.

“Vâng.” A Hằng hầu hạ bên cạnh lập tức đáp lại.

“Không bảo ngươi, người nào đó tự biết.” Tạ Nhiên liếc xéo Vệ Hà một cái.

Tạ Nhiên cứ cảm thấy hôm nay Vệ Hà cố ý gây sự, làm cho y khó chịu.

Vệ Hà chân trước vừa bước vào viện, chân sau các cô nương trong viện đã tới đây hơn phân nửa, đương nhiên cô cô quản sự cũng bị kinh động đi ra.

Nhìn nhóm người xung quanh, Vệ Hà không nhìn thấy Thẩm Thanh ở đây, bên cạnh có người nói chuyện với hắn ta, nhưng hắn ta không đáp lại, vẫn đứng thẳng tắp ở đó.

“Vệ đại nhân, hôm nay có chuyện gì sao?” Cô cô quản sự liếc mắt nhìn một vòng.

Các tỳ nữ xung quanh đều rối rít tản đi, lúc này cuối cùng hắn ta cũng nhìn thấy Thẩm Thanh trong một góc bên ngoài.

“Vương gia lệnh ta tới gọi Quân Âm Các.”

“Vâng, nhất định nô tỳ sẽ chuẩn bị thật tốt.” Dạo này số lần Vương gia gọi Quân Âm Các càng ngày càng nhiều, tấn xuất cũng ngày càng cao, đương nhiên cô cô quản sự cũng mặt mày hớn hở.

Sau khi truyền lệnh xong, Vệ Hà vẫn đứng ở nơi đó, không rời đi.

Cô cô hơi nghi hoặc, lén liếc nhìn một cái, thấy Vệ đại nhân đang nhìn thẳng mình, nàng ta lập tức bị dọa cho hô hấp cũng dừng lại.

Vệ Hà nhìn chằm chằm nàng ta, rồi đột nhiên lại quay đầu liếc nhìn về phía Thẩm Thanh mấy cái, rồi lại tiếp tục nhìn nàng ta.

Trong lòng nàng ta bừng tỉnh, sau đó khóe miệng mang theo ý cười không rõ nói: “Đại nhân yên tâm, nô tỳ hiểu rồi.”

Chữ “hiểu rồi” này được cố ý nói nhỏ lại, dường như còn lộ ra chút hèn hạ.

Thấy nàng ta đã hiểu được, Vệ Hà cũng xoay người rời đi.

“Tố Vân, Dịch Thanh, Thẩm Thanh… Mấy người các ngươi chuẩn bị đi, lát nữa đi diễn tấu.”

“Ta?” Thẩm Thanh khó tin hỏi, tay nàng đang bị thương, sao có thể đi diễn tấu được.

Người bên dưới cũng nhao nhao phụ họa “Đúng vậy đúng vậy”, nhóm người này vô cùng không cam lòng.

Nhưng cô cô quản sự lại lạnh lùng nhìn phía dưới một lượt: “Sao hả, sau này còn muốn đi không?”

Người phía dưới đều yên lặng, không thể phản bác lại, nhưng đều tức giận trừng Thẩm Thanh một cái.

Thẩm Thanh thở dài một tiếng rồi theo mọi người đi tới viện của Thần Vương. Sau đó nàng phát hiện Tố Vân này hình như cứ mười lần sẽ có chín lần đều được đi.

Mọi người đi vào bên trong, lần này rèm ngọc bên trên được mở ra, lộ rõ toàn bộ bên trên đó.

Thần Vương mặc áo khoác màu xanh ngọc có hoa văn mây đen, trông phong độ hiên ngang, ánh mắt rất sắc bén, khóe miệng cong lên một nụ cười nhàn nhạt.

Các nhạc công nhìn thấy đều đỏ mặt.

Tạ Nhiên ở phía trên cuối cùng cũng nhìn thấy người kia ở ví trí gần áp chót, giờ đã là đầu hạ, Thẩm Thanh mặc váy lụa màu đỏ tươi, các nhạc công đều mặc váy lụa đồng nhất, chẳng qua eo của Thẩm Thanh nhỏ mà mềm mại, khi đi đường như dương liễu đong đưa, có thể ôm gọn được. Nàng ở trong đám người có thể nhìn một cái là nhận ra ngay.

Cô cô quản sự cố ý sắp xếp Dịch Thanh ở phía sau Thẩm Thanh, có lẽ là lo Dịch Thanh sẽ gây rối, hoặc cũng có thể là do lý do khác.

Thẩm Thanh đi ở phía trước liếc thấy Dịch Thanh nhìn thấy Vương gia dường như rất kích động, bước chân cũng đi nhanh như gió, gần như đã dán sát vào nàng.