Chương 2

Thấy Tạ Nhiên, bà ta vội hành lễ: “Vương gia đích thân tới đây, là do nô gia không kịp nghênh đón. Bên trong đã chuẩn bị sẵn rượu ngon và thức ăn quý hiếm, mời ngài mau vào trong.”

Tạ Nhiên không nói gì, bước thẳng vào Vạn Ngọc Lâu với vẻ mặt có chút thiếu kiên nhẫn.

Thấy Thần Vương đã vào trong, tú bà quay đầu dặn dò đám sai vặt: “Lo mà nhanh mắt một chút.”

Tạ Nhiên được dẫn vào một gian phòng riêng. Y thấy sau tấm bình phong mẫu đơn dường như có một nữ tử đang gảy đàn tranh. Nghe tiếng đàn, lòng y lại càng thêm bực bội. Y bước vào, lạnh lùng liếc nhìn nữ tử kia, lại thấy nàng ta để lộ cả một mảng da thịt trước ngực.

Nhìn thấy nữ nhân này, ylại nhớ đến chuyện Hoàng tổ mẫu hôm nay cứ lải nhải về việc ban hôn, cơn tức trong lòng lại tăng thêm vài phần. Y thật sự không hiểu nổi, mình còn chưa tròn hai mươi tuổi, cớ sao ngày nào cũng bị nhắc chuyện này?

Hoàng tổ mẫu cũng không biết nghe được lời đồn nhảm ở đâu, có kẻ lại dám nói y thích nam nhân. Nếu để y biết kẻ nào đã khua môi múa mép, y nhất định sẽ lột da kẻ đó! Nghĩ đến đây, Tạ Nhiên càng thấy bực tức ngùn ngụt.

“Mặc lại đồ rồi cút đi, đừng ở đây chướng mắt.” Tạ Nhiên nói với giọng khinh bỉ, vẻ mặt tràn đầy chán ghét.

Nữ tử kia hoảng loạn chạy ra ngoài, trong không gian dường như còn văng vẳng tiếng khóc, có lẽ nàng không ngờ vị Vương gia này lại lạnh lùng đến thế.

Nhìn bóng lưng chạy thục mạng của nàng ta, Tạ Nhiên ung dung ngồi xuống uống trà, tâm trạng cũng dần tốt lên.

Chẳng hiểu sao, y bỗng nhớ tới nữ tử gặp trên đường.

Lúc nãy khi đang phóng ngựa, phía trước khúc quanh đột nhiên xuất hiện một cỗ xe ngựa màu xám.

Y vốn định ghìm cương dừng lại, nhưng vì ngựa phi quá nhanh nên nhất thời không thể hãm lại được.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, y dùng hai tay ghì chặt dây cương, cuối cùng cũng may mắn khiến con ngựa lách qua được bên cạnh cỗ xe. Cơn gió mạnh thổi tung rèm xe lên, đúng lúc lướt qua nhau, y nhìn thấy người ngồi bên trong.

Đó là một nữ tử đang ngồi ngay ngắn ôm cây đàn tỳ bà. Gương mặt nàng che một tấm lụa mỏng màu tím, chỉ để lộ đôi mắt hồ ly ươn ướt, tựa như ẩn chứa vạn mối tình.

Nghĩ đến nữ tử đó, trong lòng Tạ Nhiên bỗng dâng lên một cảm giác lạ lùng.

“Cốc, cốc, cốc”, tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.

Tạ Nhiên bực bội mở cửa ra. Ngoài cửa là tú bà với vẻ mặt khó xử.

“Người đâu? Bổn vương đợi lâu như vậy rồi.”

“Lan Diệp cô nương đêm nay thân thể không khỏe, không đến được ạ. Hay là để nô gia tìm cho ngài người khác nhé? Đảm bảo ngài sẽ hài lòng.”

“Ồ? Vậy mang ta đến xem thử, xem nàng ta không khỏe đến mức nào?” Tạ Nhiên nhướng mày nhìn tú bà.

Tú bà thấy có lẽ không giấu được nữa, đành nói thật: “Vương gia, Lan Diệp cô nương đã bị Trương công tử gọi đi rồi ạ. Nô gia cũng không ngờ đêm nay ngài lại đến, cho nên…”

“Bổn vương đã bao nàng ta cả tháng này.”

“Trương Hồng công tử đích danh muốn Lan Diệp hầu hạ. Tuy nô gia đã nói Lan Diệp cô nương được ngài bao rồi, nhưng mà…” Tú bà trán vã mồ hôi lạnh.

“Dẫn ta đến chỗ hắn.” Vẻ mặt Tạ Nhiên không có gì thay đổi, trông không giống như đang tức giận.

Thế là tú bà đành dẫn đường.

Tạ Nhiên một cước đá văng cửa, nhìn thấy bên trong là Trương Hồng mặt mày bóng nhẫy, đỏ gay như đít khỉ.

“Thằng chó nào cho phép ngươi vào đây? Không thấy đại gia ta đang ở đây sao? Còn không mau dập đầu nhận tội.” Trương Hồng tay cầm ly rượu, ánh mắt mơ màng.

Tạ Nhiên không nói lời nào, rút thẳng cây roi đỏ bên hông ra, quất mạnh một cái.

Tiếng roi xé gió vun vυ"t giáng xuống thân hình tròn vo của Trương Hồng, một vệt máu lập tức rỉ ra qua lớp áo.

“A!” Tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang vọng khắp căn phòng.

“Người đâu, mau lên, gϊếŧ tên này cho ta!” Trương Hồng vừa rên la vừa ra lệnh.

Tú bà đứng bên cạnh khó xử, chỉ có thể nép vào một góc.

Tạ Nhiên thấy mấy người vây lên, trong mắt ánh lên vài phần hứng thú.

Nhưng đám người này có võ công quá tầm thường đối với Tạ Nhiên. Y dùng tay trái và chân để tấn công bọn họ, còn tay phải vẫn không ngừng quất vào người Trương Hồng.

Trương Hồng như con chuột chạy qua đường, tìm khắp nơi để né tránh, tiếng hét cũng ngày một cao hơn.