Chương 19

Người bên cạnh nghe vậy cũng gật đầu đồng ý, mấy người bị Thẩm Thanh nhìn vừa rồi cũng lập tức bất bình thay cho Dịch Thanh: “Dịch Thanh tỷ tỷ, chúng ta thấy ngươi cũng quá lương thiện rồi, loại người này cũng xứng được người ta hầu hạ sao, hơn nữa ai biết canh kia đổ thế nào, người ở nơi kia học được toàn mấy chiêu bẩn thỉu này.”

Nghe thấy những lời này, Thẩm Thanh cũng đã hiểu tại sao thái độ của mọi người lại biến hóa nhanh như vậy: “Sao ngươi biết được?” Trong mắt nàng không có chút tình cảm, nhìn chằm chằm vào Dịch Thanh.

Nhìn thấy ánh mắt này, Dịch Thanh hơi sợ hãi, nhưng thấy bên cạnh có nhiều người như vậy, nàng ta lại tự tin thêm mấy phần: “Sao hả? Ta bêu xấu ngươi chắc?”

Thẩm Thanh lắc đầu: “Sao lại vậy được? Chúng ta đều là nô tỳ mà.”

Có thể nói lời này đã chọc giận mọi người, từ xưa tới nay mọi người đều thích bản thân mình đứng ở chỗ cao nhìn xuống dưới, mặc dù mọi người đều là nô tỳ, nhưng bây giờ biết trước đây Thẩm Thanh là “ngựa gầy Dương Châu”, không ít người lại cho rằng mình cao quý, thái độ cũng đắc ý hơn mấy phần, nhưng bây giờ bị người ta nói vậy, đương nhiên họ không vui.

“Ngựa gầy Dương Châu, đồ hồ ly tinh để vào được Vương phủ đã sử dụng không biết bao nhiêu thủ đoạn?” Có người nhỏ giọng châm chọc.

“Phì, cũng xứng đánh đồng với chúng ta sao.” Có người phì nước bọt.

“Đúng thế, không phải dựa vào gương mặt đó sao, như thế có khác gì với mấy kẻ trong kỹ viện?” Lời càng ngày càng khó nghe.

“Mọi người đừng nói nữa.” An Diệp nói xen vào.

Nhưng Thẩm Thanh lại mỉm cười, không chỉ có đôi môi đang cười, lộ ra mấy cái răng trắng chỉnh tề, ngay cả trong mắt nàng cũng có ý cười, dung mạo vốn đã đẹp giờ càng thêm rực rỡ sáng sủa, làm người ta không khỏi si mê.

“Ngươi, ngươi cười cái gì?” Có người lắp bắp nói, không hiểu bị người ta nói như vậy, sao nàng vẫn còn cười được.

“Ta cười một nhóm người tự cho là mình rất cao quý, nhưng lại ở cùng một nơi, cùng một viện với “ngựa gầy Dương Châu”, người không khác gì với kẻ trong kỹ viện là ta. Thế các ngươi nói xem, các ngươi và ta có gì khác nhau?” Nói xong những lời này, Thẩm Thanh xoay người rời đi, không nhìn mấy người này thêm một cái, bóng lưng rất dứt khoát.

Để lại một đám người ở đó lửa giận ngợp trời, lại không làm được gì.

“Chúng ta cần gì so đo với nàng ta?” Tố Vân vặn khăn tay, nhưng vẻ mặt lại không lộ vẻ tức giận, mà vô cùng thản nhiên.

“Đúng, so đo với nàng ta, nàng ta cũng xứng chắc.” Mọi ngươi nhao nhao phụ họa.

Bởi vì cần nàng tự đi lấy cơm, Thẩm Thanh ra khỏi viện, Dịch Thanh thấy vậy lập tức truyền tin tức ra ngoài, phó tổng quản Dương đã ôm cây đợi thỏ bên ngoài từ lâu đương nhiên vô cùng hưng phấn.

Thẩm Thanh đang đi cạnh tòa nhà thì đột nhiên bị người ta ôm lấy, sau đó phó tổng quản Dương bèn muốn kéo Thẩm Thanh ra phía sau hòn non bộ, non bộ trùng điệp, lớn nhỏ khác nhau, ở giữa còn đan chéo, là một nơi tốt để ẩn náu.

Bây giờ mặt trời đang trên cao, ánh nắng cực gắt chiếu lên đất vô cùng nóng bỏng.

Cảm nhận được mùi quen kia, Thẩm Thanh thầm hô một tiếng chết tiệt, lại gặp phải phó tổng quản Dương rồi.

Phó tổng quản Dương phí rất nhiều sức mới kéo được Thẩm Thanh vào trong, Thẩm Thanh ngửi mùi hôi thối cực nồng kia thì rất muốn nôn mửa, trong lòng cũng thầm nghĩ đối sách.

Thấy người đẹp yếu đuối vô lực dựa trên hòn non bộ, cái miệng nhỏ đỏ tươi, phó tổng quản Dương hưng phấn xoa tay nói: “Người đẹp lâu rồi không gặp, có nhớ gia không hả?”

Thẩm Thanh thấy mình bị phó tổng quản Dương chặn ở trong một góc, lối ra phía trước bị thân thể khổng lồ này chặn kín, lông mày hơi nhíu lại.

“Người đẹp, đừng không vui vậy chứ.” Cái tay như móng meo cũng ấn lên mặt Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh đẩy đôi tay đấy ra, vả bốp một cái lên mặt tên đầu heo kia: “Cút”. Cái bạt tai này dùng hết sức toàn thân Thẩm Thanh, đánh xong nàng cũng xụi lơ ở đó.

Phó tổng quản Dương bị tát tới trợn tròn mắt, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần.

“Tiện nhân, thế mà dám đánh bổn đại gia đây, ta nhất định sẽ cho ngươi đẹp mặt.” Phó tổng quản Dương lau máu tươi bên khóe môi, sau đó xắn tay áo lên.

Thẩm Thanh lạnh lùng nhìn gã ta, trên miệng nở nụ cười, giễu cợt nói: “Ngươi dám à? Ngày đó sao ngươi lại chạy mất? Có biết ai đã cứu ta không? Có biết ai đưa ta về không? Ngươi là cái thá gì chứ, không sợ chết thì qua đây, ta sẽ cho người lột da ngươi.”