Dịch Thanh nhịn cảm giác buồn nôn trong lòng lại, kiên nhẫn nghĩ, lấy tính tình của phó tổng quản Dương, chắc chắn gã ta sẽ nảy sinh ý nghĩ xấu với Thẩm Thanh, mặc dù nàng ta không thích Thẩm Thanh thật, nhưng mà vẫn phải công nhận dáng vẻ dung mạo của Thẩm Thanh.
“Nói vậy thì Thẩm Thanh này và ngài cũng là người quen cũ, từng chịu ân của ngài, cũng nên báo đáp lại chứ.”
“Hừ, nàng ta mắt cao hơn đầu, sao có thể để ý tới mấy người chúng ta.” Khi nói chuyện, cái miệng của phó tổng quản Dương không ngừng áp sát lại.
“Sao lại như vậy chứ? Nếu không ta gọi nàng ta ra hộ ngài, hai người nói chuyện với nhau nhé.” Thấy động tác của gã ta càng ngày càng càn rỡ, Dịch Thanh nghĩ ra một ý kiến hay, vừa có thể giúp mình thoát khỏi đây, vừa có thể dạy cho tiện nhân kia một bài học, nếu để phó tổng quản Dương này bám được Thẩm Thanh, đối với nàng ta đây cũng là một chuyện tốt.
“Thật sao?” Phó tổng quản Dương không ngờ Dịch Thanh này lại tốt bụng như vậy, gã ta đã ngồi canh ngoài đây suốt cả ngày, nghĩ ở trong phủ này Quân Âm Các cũng được coi trọng, vì vậy không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Chuyện phó tổng quản Dương muốn làm, đương nhiên nô tỳ sẽ giúp ngài thực hiện, huống chi Thẩm Thanh này vốn chỉ là một thứ hầu hạ người khác, ngài có ân với nàng ta, là may mắn của nàng ta.” Dịch Thanh nói ám chỉ.
Sau đó nàng ta bưng chậu quay về phòng của Thẩm Thanh, Thẩm Thanh hơi nghi hoặc, múc nước thôi mà cũng cần lâu đến vậy à?
“Ta thấy bên ngoài có người tìm ngươi, bảo người đi ra đấy một lát.” Dịch Thanh thản nhiên nói.
“Tìm ta? Nam hay là nữ?” Thẩm Thanh hơi không tin, nàng không có người thân bạn bè, sao lại có người tới tìm nàng.
Thấy vẻ không tin trong mắt Thẩm Thanh, Dịch Thanh không khỏi cảm thấy căng thẳng, nhưng vẫn giả vờ như chẳng hề quan tâm: “Nam, ở ngay ngoài cửa viện, thích tin hay không thì tùy.”
Sau khi bỏ lại câu này, Dịch Thanh cũng rời đi.
Thẩm Thanh hơi do dự, không biết có nên đi ra không.
Dịch Thanh cũng không đi xa mà nấp ở chỗ tối lén quan sát.
Nhưng sau khi nghĩ một lát, Thẩm Thanh vẫn quyết định không ra ngoài, bây giờ sắc trời đã đen kịt, bên ngoài duỗi tay không nhìn thấy năm ngón, nếu xảy ra chuyện gì cũng quá mức nguy hiểm. Nếu có người tới tìm nàng thật, nàng tin ngày mai người đó vẫn sẽ tới, thế là tắt nến đi.
Dịch Thanh thấy ánh nến trong phòng tắt mất thì tức tới giậm chân, nhưng lại không làm được gì, dù sao cũng không thể trói người ta đi được, thế là chỉ đành lén lút chuồn ra ngoài cửa nói với phó tổng quản Dương một tiếng.
Ai biết phó tổng quản Dương lại hào phóng thưởng cho nàng ta một khối vàng nhỏ, còn an ủi nói là “Có lòng là được rồi, sau này vẫn còn thời gian.” Khi nói chuyện, gã ta còn hèn hạ xoa xoa tay.
Dịch Thanh nhận được ban thưởng cũng liên tục bảo đảm nói: “Sau này nhất định sẽ sắp xếp tốt hơn.”
Đến ngày hôm sau, bất kể Thẩm Thanh đi tới đâu cũng có người lén lút nhìn nàng, còn thì thầm thảo luận.
Nàng cảm thấy hơi kỳ lạ, chỉ cần nàng tới gần những người kia, bọn họ sẽ lập tức lui về sau, giống như nàng chính là ôn dịch, sợ bị nàng lây nhiễm.
Nhìn thấy ánh mắt mờ mịt của Thẩm Thanh, ý cười trên miệng Dịch Thanh càng tươi hơi, trong lòng cũng sung sướиɠ.
“Dịch Thanh tỷ tỷ, hôm nay lại làm phiền ngươi rồi.” Thẩm Thanh nói nhỏ nhẹ với Dịch Thanh, dáng vẻ trông rất yếu ớt.
Mấy tiếng thì thầm bên cạnh lại to hơn mấy phầm, thoáng có thể nghe thấy mấy câu như “Đúng là không biết xấu hổ”, “Sao mà không biết ngại” vân vân.
Thẩm Thanh hơi nhíu mày, lạnh lùng nhìn những người kia, ánh mắt như lưỡi dao nhìn thẳng vào nhóm người đang nói chuyện.
Giọng của mấy người kia nhỏ đi mấy phần, nhưng vẻ mặt lại càng thêm ghét bỏ.
“Thẩm cô nương, hôm đó làm bỏng ngươi là ta có lỗi, ta xin lỗi ngươi, hôm qua ta đã hầu hạ ngươi một ngày rồi.” Dịch Thanh cúi người xin lỗi làng.
“Cho nên?” Thẩm Thanh không biết tại sao chỉ qua một đêm, Dịch Thanh này lại trở nên tự tin như vậy.
“Vậy nên sau này mong ngươi hãy tự chăm sóc bản thân, mặc dù chúng ta đều thân phận thấp kém, nhưng nếu để người khác biết ta đi hầu hạ “ngựa gầy Dương Châu”, sau này ngay cả nhà thờ tổ nhà mình ta cũng không vào được nữa.” Dịch Thanh làm bộ vô cùng khó xử, nhưng giọng nói lại không hề nhỏ.