Cô cô lạnh lùng nhìn tất cả, đương nhiên nàng ta biết đây là thủ hoạn bỉ ổi của Dịch Thanh, thế là gật đầu lệnh Dịch Thanh ở lại, còn phạt Dịch Thanh nửa tháng không được đi điễn tấu.
Thấy tính toán của mình bị phá hỏng, Dịch Thanh cũng lười giả vờ thành dáng vẻ tốt bụng nữa, trước đây nàng ta thấy Thẩm Thanh này luôn yên lặng không nói, chắc là rất dễ bắt nạt, vì vậy mới tính kế.
Cô cô để thuốc lại, nói là có thể làm miệng vết thương khép lại, sẽ không để lại sẹo.
Thẩm Thanh bèn cầm thuốc đi vào trong phòng mình.
Buổi chiều, những người tham gia diễn tấu đi chưa được bao lâu đã quay về, Thẩm Thanh hơi ngạc nhiên, bèn đi ra khỏi phòng, đứng ở một góc trong sân nghe người khác nói chuyện, nghe nói là Vương gia chưa nghe được bao lâu đã phiền chán, lệnh cho người trở về.
Thẩm Thanh còn tưởng là ai chọc giận Vương gia, nhưng nghe vậy nàng không khỏi cảm khái tính tình Vương gia này đúng là kỳ quặc.
Thuốc này vốn nên đâm thủng hết bọc nước rồi mới cẩn thận bôi thuốc lên, như vậy hiệu quả sẽ tốt hơn. Nhưng Thẩm Thanh sợ đau, không hạ tay được nên định sau này để bọc nước tự vỡ, bây giờ cứ bôi tạm.
Từ sau ngày gặp phải phó tổng quản Dương kia, Thẩm Thanh gần như không bước chân ra khỏi viện, chỉ lo sẽ đυ.ng phải gã ta.
****
Buổi chiều khi diễn tấu, ánh mắt Tạ Nhiên không khỏi tìm kiếm xung quanh, nhưng lại không nhìn thấy bóng dáng kia.
Y nghe âm nhạc bên dưới, lại càng ngày càng thấy trong lòng phiền muộn, vì vậy lệnh mọi người lui hết xuống.
Từ sau này hôm đó, khi không có chuyện gì y đều thích đi tới gần hoa viên tản bộ, dường như đang mong đợi gì đó.
“Dịch Thanh, tay của ta bị thương, ngươi có thể đi lấy hộp thức ăn hộ ta không?” Thẩm Thanh gõ cửa hỏi.
Dịch Thanh trong phòng đầy một bụng lửa giận không có chỗ xả ra lập tức mở cửa rầm một cái, sắc mặt rất khó coi.
Nhưng dưới ánh nhìn của mọi người, nàng ta cũng chỉ có thể nuốt cơn tức này xuống.
Nàng ta xoay người rời đi, nhưng trong lòng có lửa giận, đương nhiên phải xả cơn tức này ra, nên nàng ta cố ý đợi cơm canh nguội hết rồi mới mang về.
Thẩm Thanh nhìn thấy cũng không nói gì, trên mặt còn nở nụ cười nói: “Cảm ơn Dịch Thanh tỷ tỷ, nhưng mà vết thương này của ta không thể chạm vào nước, làm phiền tỷ tỷ giúp ta múc nước rồi.”
Duỗi tay không đánh người mặt cười, huống chi lý do lại đầy đủ như vậy, đương nhiên Dịch Thanh chỉ có thể nuốt cơn tức này lại đi múc nước.
Nhưng nàng ta hoàn toàn không ngờ rằng Thẩm Thanh lại bảo mình đi múc nước rửa chân.
Nhìn thấy chậu nước kia, Dịch Thanh sững người ở nơi đó: “Thẩm Thanh, ngươi đừng có đáng quá.”
“Làm sao thế? Ta cũng không muốn như vậy mà, chỉ là bây giờ đang bị thương.” Dịch Thanh chớp đôi mắt vô tội, cũng không quên nhắc nhở chuyện tay mình bị nàng ta làm bị thương.
Dịch Thanh bưng chậu lên rồi xoay người rời đi, không muốn nhìn thấy gương mặt kia của Thẩm Thanh thêm nữa, nếu không nàng ta sợ mình sẽ không nhịn được xông lên cào nát gương mặt làm người ta ghét kia.
Khi múc nước ở ngoài viện, Dịch Thanh nhìn thấy phó tổng quản Dương đang lén lút ở bên ngoài, nàng ta vội vàng thỉnh an.
Vốn nhìn thấy có người tới, phó tổng quản Dương muốn trốn đi, kết quả nhìn thấy là Dịch Thanh, gã ta lập tức quay về dáng vẻ đàng hoàng, sửa sang lại quần áo, ho khan khụ một tiếng.
Thấy phó tổng quản Dương đi tới, Dịch Thanh hơi nhíu mày, có hơi không vui vẻ, bởi phó tổng quản Dương này suốt ngày thích động tay động chân, không phải là kẻ tốt lành gì.
“Phó tổng quản Dương, bên ngoài có việc sao.” Dịch Thanh nhớ mấy ngày nay có không ít các tỷ muội đều nói tới chuyện này, cảm thấy hơi nghi hoặc.
“Hì hì, chỉ là đi loanh quanh thôi.”
“Phó tổng quản Dương, ngài có phúc thật đấy, nào giống như nô tỳ, còn phải đi hầu hạ người khác.” Thấy là phó tổng quản Dương, Dịch Thanh nảy ra một ý xấu.
“Quân Âm Các các ngươi đâu cần hầu hạ người khác.”
“Haiz, Quân Âm Các có một Thẩm Thanh cô nương mới tới, người ta vô cùng cao quý đấy.”
“Ồ? Thẩm Thanh?”
Nghe thấy lời này, Dịch Thanh lập tức tò mò hỏi: “Phó tổng quản Dương, ngài quen nàng ta sao?”
“Cũng chỉ là “Ngựa gầy Dương Châu” thôi, trong nhà phạm lỗi bị thu làm nô ɭệ, sau đó được phân phát tới phủ của chúng ta, còn là ta dẫn vào đây đấy, bảo nàng ta xách giày cho ngươi cũng không xứng.” Khi nói lời này, phó tổng quản Dương dùng cái tay mập mạp của gã ta lặng lẽ nắm lấy tay Dịch Thanh, cái tay không hề đàng hoàng, không ngừng dịch lên trên.