Đương nhiên Thẩm Thanh nghe ra đây chẳng phải là lời hay gì, nên chỉ mỉm cười không đáp lại.
“Có lẽ người như Thẩm cô nương coi thường mấy người chúng ta, ngay cả lời cũng không muốn đáp lại, mhưng mà Thẩm cô nương vẫn nên chú ý một chút, dù sao các cô nương trong Quân Âm Các chúng ta còn trong sạch, vẫn cần thanh danh đấy.”
Thẩm Thanh nghe thấy lời này, ý cười hời hợt trên mặt cũng biến mất, lông mày hơi nhíu lại nói: “Ta không biết ngươi đang nói cái gì, nhưng mấy lời bịa đặt này vẫn nên đừng nói linh tinh trong phủ thì hơn.”
Nói xong nàng đi thẳng về phòng mình, ánh mắt Tố Vân như rắn độc lạnh lùng nhìn chằm chằm Thẩm Thanh, miệng cũng lẩm bẩm nói: “Biết giả vờ thật.”
Ngày hôm sau, không biết sao chuyện này đã truyền khắp Quân Âm Các, cô cô quản sự cũng biết được chuyện này. Trong lòng nàng ta thầm suy đoán Thẩm Thanh này đã có quan hệ với Vệ Hà, hay là đang dây dưa với Vương gia.
Từ sau khi chuyện này được truyền ra, Thẩm Thanh lại bắt đầu bị mọi người nhắm vào, nhưng thái độ của Dịch Thanh với nàng lại hòa hoãn hơn không ít, Thẩm Thanh nghĩ chắc Dịch Thanh cảm thấy nàng và Vệ Hà có quan hệ thì sẽ không cướp Vương gia với nàng ta.
Các cô nương trong Quân Âm Các phần lớn đều dung mạo nổi bật, còn tinh thông âm luật, cũng kiêu ngạo hơn những tỳ nữ khác trong phủ mấy phần. Có mấy người để ý tới loại thị vệ như Vệ Hà, có mấy người thì công khai để mắt tới Vương gia, ví dụ như Dịch Thanh.
Trong lòng Thẩm Thanh không khỏi cảm thán, đường đường là Vương gia, cho dù cưới thị thϊếp thì cũng phải có hộ tịch trong sạch, dù thế nào cũng phải là nữ nhi của quan nhỏ, cho dù mấy tỳ nữ này bò được lên, nhưng ở trong phủ lớn nhà cao cửa rộng này, không biết sẽ phải chịu bao nhiêu tức giận, đứa nhỏ sinh ra cũng sẽ chịu tội theo.
Nhưng đây là chuyện của người khác, đương nhiên nàng sẽ không xen vào chuyện của người ta, chẳng qua nhìn các cô nương trong viện này tranh nhau sứt đầu mẻ trán vì chuyện này, trong lòng nàng không khỏi thổn thức.
Buổi sáng khi tiến hành luyện tập ở Quân Âm Các, mọi người nghe thấy có người tới truyền tin, nói là buổi chiều Vương gia cần người đi tấu nhạc.
Chẳng qua thời gian là vào sau bữa trưa. Nhưng mọi người nghe xong đều vô cùng vui mừng, chẳng hề chú ý và để ý chuyện thời gian. Nghe thấy lời này cô cô quản sự lại liếc Thẩm Thanh một cái, vẻ mặt không rõ ý.
Khi cô cô sắp xếp người đi đã chọn mấy người Thẩm Thanh và Tố Vân, không sắp xếp Dịch Thanh. Nghe vậy rõ ràng sắc mặt của Dịch Thanh có mấy phần không cam lòng, chẳng qua mấy lần trước đã có nàng ta, vì vậy cũng không dám tùy ý chen lời.
Bởi vì buổi chiều có diễn tấu, vậy nên khi mọi người dùng cơm đều nhỏ giọng thảo luận một ít. Lần này thế mà Dịch Thanh lại chủ động ngồi bên cạnh Thẩm Thanh, Thẩm Thanh cũng không để ý, từ sau hôm Vệ Hà đưa nàng về kia, Dịch Thanh đã ít khó chịu với nàng rất nhiều.
Khi múc canh, rất nhiều người nghĩ buổi chiều phải diễn tấu, đều không dám dùng canh, sợ đến lúc đó đi vệ sinh sẽ phiền phức, chỉ có mấy người không tham gia biểu diễn là múc canh, Dịch Thanh cũng múc một bát canh to đầy, nước canh tới tận gần miệng chén, đầy ắp.
Đột nhiên, Dịch Thanh như do bát quá đầy, cộng thêm canh hơi nóng mà tay hơi nghiêng đi, cái bát cũng bị đổ, một bát canh đổ hết lên cổ tay của Thẩm Thanh.
Làn da trắng nõn lập tức bị bỏng đỏ lên một mảng lớn, Thẩm Thanh lập tức đứng dậy đi xối rửa nước lạnh.
Có người đi bẩm báo chuyện này cho cô cô, cô cô cầm thuốc tới, nhìn thấy cổ tay trắng như tuyết kia nổi không ít bọc nước nhỏ, nàng ta biết chắc chắn diễn tấu buổi chiều Thẩm Thanh sẽ không thể đi được.
“Thẩm Thanh xin lỗi ngươi, ta chỉ muốn uống canh thôi, lại không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, làm ngươi không đi được buổi biểu diễn chiều nay, ngươi yên tâm, ta sẽ đi thay ngươi, đảm bảo không sao đâu.” Khi Dịch Thanh nói chuyện, lời nói rất tha thiết, ánh mắt cũng lo lắng.
“Thấy ngươi áy náy như vậy, trong lòng có chuyện thì sao có thể đàn tốt được, bây giờ cái tay này của ta bị thương, làm gì cũng không tiện, không bằng ngươi ở lại bên cạnh chăm sóc ta đi. Cũng có thể giảm bớt áy náy trong lòng ngươi.” Thẩm Thanh rất thông cảm, thấu hiểu lòng người nói.