Lo lắng trong lòng Thẩm Thanh hơi hạ xuống, còn về chuyện pha trà, trước đây khi ở nhà giàu kia nàng đã học được không ít, chắc hẳn pha trà cho Vương gia sẽ không xảy ra lỗi gì.
Đầu tiên nàng dùng ấm nhỏ nấu nước, sau đó cẩn thận rửa qua dụng cụ một lượt, sau đó Thẩm Thanh bắt đầu dùng kẹp nhỏ gắp lá trà, lá trà dùng bình nhỏ Thanh Hoa hoa văn lá sen thượng hạng đựng, bên trong là trà phổ nhĩ trân quý.
Dưới ánh chiều tà rực rỡ, nhìn hoa cỏ trong hoa viên, gió nhẹ phất qua, thân các cây hoa lay động làm chúng càng thêm yêu kiều duyên dáng, ngập tràn sức sống.
Tạ Nhiên nghiêng đầu nhìn mặt của Thẩm Thanh, vẻ mặt nàng nghiêm túc, ánh mắt cẩn thận nhìn chăm chú lửa cháy trong bếp lò, ngọn lửa nóng bỏng trong bếp lò chiếu lên gương mặt trắng nõn của nàng, đỏ hây hây, trông vô cùng đáng yêu.
Có lẽ cảm nhận được gì đó, nàng hơi ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng lấp lánh, khóe mắt hơi nhếch lên, gò mà đó ửng làm người ta liên tưởng liên miên, thấy ánh mắt thẳng thắn không chút né tránh của Vương gia đang nhìn thẳng mình, nàng thu cảm xúc lại, cúi thấp mặt xuống.
Một lúc sau, Thẩm Thanh rót nước trà vào chén Tam Quân Tử tráng men, sau đó dùng hai tay đưa qua.
Ngón tay ngọc thon dài, làn da trắng nõn mịn màng, cộng thêm màu sắc sặc sỡ của chén trà càng làm nổi bật vẻ đẹp của ngón tay, nhìn thấy đôi tay này, Tạ Nhiên có chút si mê.
“Vương gia?” Thẩm Thanh nhỏ giọng gọi một tiếng, giọng nhỏ nhẹ êm ái.
Tạ Nhiên lấy lại tinh thần, vội vàng nhận lấy ché trà để che giấu, khi nhận lấy chén trà, hai tay tiếp xúc lại làm lòng y dâng lên chút cảm giác kỳ quái.
Y mở nắp trà ra, thổi nhẹ lá trà chìm nổi bên trên, chậm rãi nhấp một ngụm. Thẩm Thanh đứng ở bên cạnh, lén lút nhìn vẻ mặt của Vương gia.
“Cũng được.”
Lúc này, phía trước bỗng có một có một nam tử mặc đồ kỵ binh màu đen sẫm đi tới: “Tham kiến Vương gia.”
“Chuyện kết thúc rồi?” Tạ Nhiên chậm rãi thổi nước trà, lông mày hơi giãn ra.
“Vâng”.
“Đưa vị Thẩm cô nương này về Quân Âm Các, ngươi cũng nghỉ ngơi mấy ngày đi.”
Hai người đều hơi ngạc nhiên, bên cạnh Tạ Nhiên chỉ có một người, vì vậy đương nhiên Thẩm cô nương là chỉ nàng, nam tử kia và nàng nhìn nhau một cái.
“Vâng”.
“Nô tỳ cáo lui.”
Thẩm Thanh lui ra khỏi đình nghỉ mát, nhìn nam tử đi ở ngay trước mình, nam tử này vai rộng thân cao, vẻ ngoài lạnh lùng, nhìn có vẻ không thích nói chuyện, đôi mắt kiếm khí thế kinh người, toàn thân đều tỏa ra sát khí.
Nhưng lúc này ánh trăng hơi mờ ảo, trong bóng đêm đen kịt, bên cạnh có người như vậy dẫn đường, trong lòng nàng có thêm mấy phần cảm giác an toàn, không cần lo bị tên phó tổng quản Dương kia chặn ở giữa đường.
“Thẩm cô nương, cẩn thận.” Nam nhân đỡ lấy Thẩm Thanh.
Thẩm Thanh hơi giật mình, nhưng rồi nhanh chóng đứng vững lại. Vừa rồi nghĩ chút chuyện làm nàng suýt nữa thì trẹo chân.
Thấy vừa rồi Thẩm Thanh suýt bị tảng đá làm vấp ngã, nam tử đi ở phía trước nhìn thấy sẽ cẩn thận đá những viên đá khác đi.
“Cảm ơn công tử, xin mạo muội hỏi họ tên của công tử?” Thấy nam tử quan tâm săn sóc như vậy, Thẩm Thanh đỏ mặt hơi ngượng ngùng hỏi.
“Ta cũng chỉ là thị vệ trong Vương phủ thôi, tên là Vệ Hà.”
Đoạn đường sau đó hai người đều yên lặng, nhưng thỉnh thoảng Thẩm Thanh lại không nhịn được nhìn Vệ Hà một cái, chiều cao hắn ta thấp hơn Vương gia một ít, mặc dù không nói nhiều, nhưng lại rất quan tâm người khác, không cao lớn thô kệch như những nam nhân bình thường.
Bọn họ đi tới Quân Âm Các, ngoài cửa treo hai chiếc đèn l*иg đỏ, kéo dài bóng mỗi người. Sau đó Thẩm Thanh hành lễ cảm ơn: “Làm phiền Vệ thị vệ rồi.”
“Không sao.” Sau khi nói xong, bóng dáng Vệ Hà cũng ẩn vào trong tối.
Tố Vân đứng ở bên ngoài nhìn thấy cảnh này, vẻ mặt lạnh như băng. Ở trong Vương phủ, Vệ Hà rất được các cô nương yêu thích, ngay cả nàng ta cũng động lòng.
A Hằng chỉ là một sai vặt hầu hạ bên người Vương gia, nhưng Vệ Hà lại là người tâm phúc của Vương gia, võ nghệ cao cường, còn quản lý tất cả thị vệ trong phủ. Nghĩ tới đây, ghen tỵ trong lòng nàng ta không khỏi tăng thêm mấy phần.
Thấy người đã đi xa, Thẩm Thanh cũng đi vào Quân Âm Các.
“Thẩm cô nương, ngươi có phúc thật đấy, lại có thể được Vệ thị vệ đích thân hộ tống về.” Tố Vân già vờ tươi cười trêu chọc.