Mũi nhọn của mấy người Dịch Thanh với nàng cũng ít đi rất nhiều, đầu tiên là nàng giống như một bịch bông vải, bất kể gϊếŧ cợt thế nào cũng không có tác dụng. Thứ hai là mấy người này phát hiện cô cô đã lạnh nhạt với nàng không ít. Chỉ là thỉnh thoảng khi hai người gặp mặt vẫn thích giễu cợt nhau mấy câu.
Hôm nay là một ngày xuân đẹp, buổi tối dùng cơm xong, Thẩm Thanh đi lang thang trong một góc trong làn gió nhẹ, tránh cho vô tình gặp phải mấy chuyện phiền phức.
Nàng đứng dưới một gốc cây to, mặc dù đã là lúc hoàng hôn, mặt trời không quá nóng, nhưng đứng dưới bóng cây vẫn làm người ta cảm thấy thoải mái.
Nhưng đột nhiên bỗng một bóng người xông ra, ôm Thẩm Thanh vào ngực, thân thể cũng ép sát lên người nàng.
Thì ra là phó tổng quản Dương, mấy ngày trước đó gã ta đã âm thầm lén lút đi theo Thẩm Thanh, chỉ là khi đó lo bị Vương gia biết, không dám hành động gì. Nhưng bây giờ Thẩm Thanh bị cô cô quản sự lạnh nhạt, lâu rồi chưa được gặp Vương gia, có lẽ đã bị Vương gia quên mất rồi.
Trùng hợp hôm nay Thẩm Thanh đi tới nơi xó xỉnh khuất người này, cộng thêm trời không còn sớm, ha ha, lúc này không thừa cơ xông lên thì còn đợi tới bao giờ.
Cái eo nho nhỏ gầy yếu, mềm như không xương bị gã ta ôm vào ngực, trên người cũng ngập tràn mùi thơm của nữ tử, phó tổng quản Dương cố gắng muốn kề miệng lại.
Thẩm Thanh bị cái ôm xuất hiện thình lình này dọa sợ, nàng liều mạng giãy giụa, chỉ là sức của nữ nhân vốn đã không so được với nam nhân, huống chi phó tổng quản Dương này còn một thân toàn thịt mỡ, chút sức nhỏ của Thẩm Thanh chẳng có chút tác dụng nào.
“Nếu Vương gia biết được chuyện này, phó tổng quản Dương, ngươi biết sẽ là hậu quả gì không?” Thẩm Thanh giả vờ bình tĩnh, khıêυ khí©h nói sau tai gã ta, chỉ là ý trong lời này làm người ta bất an.
Thấy Thẩm Thanh không giãy giụa, còn mang dáng vẻ có chỗ dựa, phó tổng quản Dương thầm suy đoán chẳng lẽ nàng và Vương gia còn có qua lại gì?
Nhận lúc gã ta suy nghĩ, thân thể không dùng sức, Thẩm Thanh dùng hết sức đẩy gã ta ra, thân thể cũng bị liên lụy mà lảo đảo lui về sau mấy bước.
Phó tổng quản Dương lập tức phản ứng lại, biết đã bị nữ nhân này lừa, trên mặt gã ta lộ ra vẻ hung ác: “Con tiện nhân này, ta xem ngươi chạy được đi đâu?”
****
Trong mắt Thẩm Thanh thoáng qua vẻ hoảng loạn, nàng xoay người nhấc chân bỏ chạy.
Phó tổng quản Dương cũng thở phì phò đuổi theo.
Nàng hoảng loạn không chọn được đường đi, nhìn thấy một chỗ rẽ thì lập tức đâm đầu ngặt vào đó.
Trong hoa viên giờ đang là mùa xuân, vạn vật sinh sôi, trăm hoa đua nở, hoa nở rộ tầng lớp tầng lớp, Tạ Nhiên đang nhàn nhã đi tản bộ trên con đường đá cuội nhỏ trong hoa viên.
Rồi đột nhiên một nữ tử đυ.ng vào y, lực không quá lớn nên y không mảy may nhúc nhích, nữ tử này không cao, đầu đυ.ng trúng ngực y.
Phát hiện mình đυ.ng vào người ta, Thẩm Thanh hơi sững lại, vẻ mặt vô cùng lo sợ, nàng ngẩng đầu lên, phát hiện người trước mặt là Vương gia.
Thế là nàng lập tức lùi mấy bước thỉnh an, trong đầu đã trống rỗng, trái tim như ngừng cả đập.
“Ở trong phủ mà lỗ mãng cái gì?” Hình như hôm nay tâm trạng của Tạ Nhiên rất tốt, ngay cả nói chuyện giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn không ít.
Thẩm Thanh bỗng không biết nên trả lời thế nào, nàng lén lút liếc ra sau mấy lần, nhưng sau lưng nào còn bóng dáng của phó tổng quản Dương.
Loại chuyện này vốn đã khó mở miệng, càng huống chi người như phó tổng quản Dương có thể đảm nhiệm chức vụ này trong phủ, đương nhiên là phía trên gã ta có người chống lưng, nếu nói loại chuyện này ra, cõ lẽ nàng sẽ càng dễ bị phạt.
Thấy nữ tử này lén lút nhìn về sau, trong mắt Tạ Nhiên có mấy phần sáng tỏ.
“Ngươi tên là gì, là người Quân Âm Các à?” Tạ Nhiên quan sát từ trên xuống dưới.
“Nô tỳ tên Thẩm Thanh, là người của Quân Âm Các.” Thẩm Thanh đoán hơn phân nửa là Vương gia đã nhận ra nàng, sao bao giờ gặp chuyện không hay đều gặp phải Vương gia này vậy chứ, trong lòng nàng vô cùng lo lắng, không biết Vương gia có trách phạt mình không.
“Biết pha trà không?” Tạ Nhiên chắp hai tay sau lưng, đi thong thả về phía trước.
Thẩm Thanh lập tức bước nhỏ đi theo sau: “Biết một ít ạ.”
Nàng theo Tạ Nhiên đi vào một cái đình, trong đình đã bày sẵn bộ dụng cụ trà Thanh Hoa thượng hạng đế vàng cạnh xanh hoa văn cậu bé chăn trâu thổi sáo. Tạ Nhiên vén vạt áo bào đen, ngồi thẳng tắp trên ghế đá, dùng mắt ra hiệu Thẩm Thanh bắt đầu đi.