Chương 11

Thẩm Thanh cố gắng tập trung tinh thần, cố gắng ép bản thân quên đi khó chịu ở dạ dày, dùng toàn lực ứng phó. Lúc này khi hơi ngẩng đầu lên, nàng lập tức đối diện với ánh mắt của Tạ Nhiên, thế là vội vàng cúi đầu, trong lòng không ngừng an ủi chắc chỉ là ngoài ý muốn, sai lầm nhỏ như vậy chắc là sẽ không bị phát hiện ra.

Chẳng qua sau đó khi lại liếc nhìn trộm, nàng phát hiện ngón tay của Vương gia không còn gõ theo tiết tấu nữa, dường như đang thưởng rượu.

Một bài kết thúc, Thẩm Thanh hơi thấp thỏm, hi vọng không bị phát hiện ra, cô cô ở sau lưng, nàng muốn quay lại xem vẻ mặt của cô cô, nhưng lại không dám tùy ý quay đầu.

“Vừa rồi trong các ngươi có người đàn sai, tự mình đứng lên đi.” Ngón tay thon dài kia vén rèm châu, A Hằng bên cạnh lập tức vén hết rèm châu lên.

Sau khi chỗ phía trên được lộ ra, chỉ thấy nam nhân bên trong đang dựa vào lưng ghế, trên tay cầm bình rượu, vẻ mặt như hơi say, nhưng đôi mắt phượng hẹp dài lại rất thanh tỉnh, trông vô cùng sắc bén.

Thẩm Thanh nghe thấy lời này, trong đầu trống rỗng mất mấy giây, sững sờ ở nơi đó. Mấy giây đó ở chỗ nàng chỉ là một khoảnh khắc.

Nhưng đối với mỗi người ở đây mà nói nó lại dài đằng đẵng, mọi người ngay cả hít thở cũng không dám thở mạnh, đặc biệt là những nhạc sư, đều hoang mang nghĩ xem có phải mình đã sơ suất chỗ nào không.

“Là ai? Không thừa nhận?” Giọng thiếu kiên nhẫn vang lên, Tạ Nhiên hơi nhíu mày, khóe miệng cong lên mang theo chút gϊếŧ cợt.

Thẩm Thanh lập tức tỉnh táo lại, ngay cả nàng cũng không biết mình đã đi tới trước bàn thế nào, giọng nói hơi run run, quỳ xuống hành lễ nói: “Là nô tỳ.”

Xung quanh yên tĩnh, lúc này trong lòng cô cô quản sự của Quân Âm Các vô cùng tuyệt vọng, không ngờ lại xuất hiện tình huống này. Nàng ấy vội vã sắp xếp Thẩm Thanh lên biểu diễn như vậy chỉ là muốn xem thử Vương gia có ý không, để xem sau này sắp xếp như thế nào, nhưng không ngờ Thẩm Thanh lại gây ra tai họa nhanh như thế. Bây giờ chỉ có thể cố gắng đẩy hết chuyện này lên đầu Thẩm Thanh.

Khi cô cô quản sự muốn tiến lên biện giải. Tạ Nhiên lại rót một ly rượu, vẻ mặt không thay đổi nói: “Các ngươi lui xuống trước đi.”

“Vâng.” Mọi người đáp rồi đồng loạt lui xuống, cô cô quản sự muốn nói mấy câu cũng không có cơ hội.

Sau khi tất cả mọi người đều rời đi, ngay cả A Hằng cũng ra ngoài, nơi này chỉ còn lại hai người Thẩm Thanh và Tạ Nhiên.

Thẩm Thanh vẫn duy trì tư thế nửa quỳ ôm tỳ bà, hai chân hơi run run, khó chịu ở dạ dày đã từ co giật biến thành như kim châm.

“Có gì muốn biện giải không?” Tạ Nhiên ngồi ở phía trên đứng dậy đi xuống, đứng ở trước mặt Thẩm Thanh, ưu thế dáng người cao tạo cho nàng một cảm giác áp bách rất lớn.

Thẩm Thanh yên lặng như tờ, thân thể lại không nhịn được run rẩy. Nhưng nàng vẫn không biết nên nói cái gì mới có thể dập tắt lửa giận của Vương gia.

“Xem ra là kỹ thuật còn chưa đủ thành thạo, vậy ngươi biết Vương phủ sẽ xử lý thế nào không?” Tạ Nhiên bỗng ngồi xổm xuống đối mắt với Thẩm Thanh, ánh mắt có chút nghiền ngẫm, giống như đang quan sát con vật nhỏ sắp chết giãy giụa.

“Nô tỳ không biết, nhưng xin Vương gia niệm tình nô tỳ mới phạm phải lần đầu, cho nô tỳ một cơ hội, sau này nô tỳ không dám nữa.” Trọng giọng của Thẩm Thanh mang theo chút nức nở, dường như cả âm mũi cũng nặng hơn, trong mắt đầy ắp nước mắt, chỗ đuôi mắt đỏ lên.

Tạ Nhiên đứng dậy, phất tay áo nói: “Theo như ngươi nói thì nếu ai trong Vương phủ cũng nói thế, bảo bổn vương cho một cơ hội thì sau này không biết diễn tấu trong phủ sẽ thành ra thế nào.”

Nghe thấy lời này, Thẩm Thanh biết hơn nửa là mình không còn cơ hội, quỳ với tư thế không thoải mái lâu, khó chịu ở dạ dày, cộng thêm kí©h thí©ɧ trên tinh thần, nàng bỗng chốc xụi lơ trên đất, cúi thấp đầu không nói một lời nào.

Nhìn từ góc độ này của Tạ Nhiên, dường như cô nương này đang âm thầm rơi lệ, lại nghĩ tới thay đổi sắc mặt khi trước của nàng, trong lòng y thầm đoán sợ là thân thể cô nương này đang khó chịu.

Sau đó phản ứng của Thẩm Thanh lập tức chứng thực suy đoán của y, y vừa mới đoán xong đã nghe “bịch” một tiếng, cô nương này ngã xuống đất.

****

Nhìn thấy cảnh này Tạ Nhiên rất tò mò, tò mò cô nương này hôn mê ngã xuống là bởi vì lời vừa rồi của y nên giở trò, cố ý giả vờ ngất hay là khó chịu thật.