Chương 10

Thẩm Thanh chỉ vội vàng liếc mấy cái rồi điều chỉnh lại vẻ mặt, cúi thấp đầu.

“Vương gia, người của Quân Âm Các tới rồi.” Sai vặt ngoài cửa cung kính bẩm báo.

“Ừ, vào đây đi.” Bên trong truyền ra tiếng đáp, cũng lạnh nhạt như là cái viện này, không có bao nhiêu cảm xúc.

Cô cô ra hiệu Tố Vân dẫn đầu đi vào trước, còn Thẩm Thanh thì ở sau cùng trong đội ngũ.

Thật ra những lời vừa rồi của Dịch Thanh không phải không có lý. Đồng thời nếu là trước đây, nơi này chưa từng có loại chuyện tốt là hôm qua mới tới, hôm nay đã có thể lộ mặt trước mặt chủ nhân như Thẩm Thanh. Nhưng nghĩ tới tối qua lúc gần khóa cửa là A Hằng đích thân dẫn nàng tới, cộng thêm mấy lời mập mờ A Hằng nói khi nàng ta nhét tiền cho hắn, cô cô quản sự chưa được chắc chắn lắm, vì vậy muốn xem thử Vương gia có thái độ gì trước.

Thẩm Thanh đi vào phòng, Vương gia đang ngồi trong rèm ngọc trước mặt, cách rèm ngọc lờ mờ, liếc mắt nhìn qua chỉ thấy y mặc mặc một chiếc áo khoác màu mực có thêu hoa văn trúc.

Sau khi xếp xong vị trí, mọi người đã có thể chuẩn bị diễn tấu, vị trí của nàng được xếp ở chính giữa, từ góc độ này vừa hay có thể nhìn thấy ngón tay của Vương gia, ngón tay dài trắng nõn, chỉ là hình như trên đầu ngón tay có một lớp chai mỏng, mỗi ngón đều đều đặn thon dài.

Mà cô cô thì ngồi ở trong góc khuất nhất phía sau, nhưng lại có thể nhìn thấy tình huống tổng thể của mọi người.

Khi diễn tấu, dường như bài ban đầu mọi người gảy khá hợp với ý của Vương gia, chỉ thấy ngón tay kia gõ lên bàn theo tiết tấu của bài nhạc, trông có vẻ vô cùng hưởng thụ.

Chỉ là dần dần Thẩm Thanh cảm thấy dạ dày mình bắt đầu khó chịu hơn, từ hơi đau lúc ban đầu, bây giờ đã biến thành đau thắt lại, mặt nàng cũng bắt đầu toát mồ hôi, sắc mặt cũng đỏ ửng khác thường.

“Chịu đựng, đợi sau khúc nhạc này chắc là có thể kết thúc rồi.” Nàng không ngừng tự an ủi bản thân, cố gắng nhịn động tác muốn dùng tay ấn dạ dày đang co rút lại.

Tạ Nhiên ngồi ở phía trên, vì lý do vị trí ngồi, về cơ bản y có thể nhìn thấy được tất cả mọi người.

Khi Thẩm Thanh vừa tiến vào y đã phát hiện ra, cái miệng anh đào nhỏ nhắn đỏ tươi vẫn giống như thường ngày, cộng thêm đôi mắt hồ ly mang tình kia, ở trong đám người cũng đủ để nổi bật.

Mà lúc này toàn thân hắn đang đắm chìm trong khúc nhạc, nhắm mắt thoải mái dựa trên lưng ghế, ngón tay gõ theo nhịp.

Nhưng khi mở mắt ra muốn uống tiếp một ly rượu, bỗng y nhìn thấy sắc mặt nàng đỏ ửng, nhìn từ phía xa giống như khuôn mặt được thoa chút son mỏng, xinh đẹp như một bông hoa đang nở rộ, chỉ là đặt ở trên mặt của Thẩm Thanh, nó làm tăng thêm mấy phần quyến rũ.

Một khúc kết thúc, Tố Vân đứng đầu tiến lên thỉnh an hỏi: “Tham kiến Vương gia, có cần thêm một bài nữa không ạ?” Giọng nói yểu điệu, động tác quỳ xuống phô bày đường cong thân hình lả lướt một cách hoàn mỹ.

“Ừ.” Vẫn là một câu trả lời lạnh nhạt.

Trong lòng Tố Vân hơi tung tăng vui vẻ.

Nghe được đáp án này, Thẩm Thanh không khỏi nhíu mày lại, nhân thời gian đang hỏi, nàng ấn nhẹ vào dạ dày, cảm thấy cơn đau hơi dịu lại một chút.

Sau khi chọn bài xong, mọi người lại bắt đầu tiếp tục diễn tấu.

Ngón tay gảy tỳ bà của nàng hơi run run, sắc mặt từ đỏ quá mức biến thành màu trắng nhợt, mồ hôi cũng phủ đầy trên trán, ngón tay hơi run run.

Khó chịu nơi dạ dày làm các bộ phận trên cơ thể đều bắt đầu trở nên không linh hoạt, chậm chạp.

Thẩm Thanh cảm thấy ý thức mình như đang ở một thế giới mờ tối, trong thế giới này nàng có thể nghe thấy tiếng đàn của người khác, nhưng bản thân lại như bị mắc kẹt.

Khi mọi người cùng nhau diễn tấu chuyển âm, nàng không theo kịp tiết tấu, chuyển âm bị sai mất, may mà bởi vì sức trên tay không đủ, âm thanh đó rất nhỏ. Nhưng động tác này lại dọa cho nàng lập tức tỉnh táo lại, sau lưng đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, môi cũng không còn chút màu máu nào.

Nàng nghĩ tới lần chuyển âm vừa rồi mà trong lòng vẫn còn sợ, đương nhiên nàng biết trong những vương phủ có tôn ti nghiêm ngặt, là nhạc sư được bồi dưỡng riêng cho vương phủ mà phạm phải sai lầm nhỏ bé này thì vô cùng làm vương phủ mất mặt, giấy bán thân của nàng còn ở đây, khi đó tuyệt đối không chỉ đơn giản là bị đuổi ra khỏi cửa.