Chương 1

Thành Thịnh An đã về đêm.

Trên đường phố chỉ lác đác vài bóng người qua lại, các cửa hàng cũng đã đóng cửa gần hết. Chỉ còn lại vài tửu quán vẫn mở cửa, trước hiên treo mấy chiếc đèn l*иg đỏ, bên trong lờ mờ vài bóng người.

Thế nhưng, con hẻm Hồng Liễu lúc này lại vô cùng náo nhiệt. Từng dòng nam nhân qua lại đông đúc, có thể nói là vai kề vai, gót nối gót.

Trước cửa các hoa lâu đều có dăm ba nữ tử đứng mời gọi. Dưới ánh đèn l*иg đỏ mờ ảo, ai nấy đều vai ngọc nửa hở, dáng điệu lả lơi, cất giọng ngọt ngào với những nam nhân qua lại: “Khách quan, vào trong chơi một chút đi.”

Thường xuyên có những nam tử đứng bên ngoài nhìn ngắm, khóe miệng như thể sắp chảy nước dãi, bộ dạng ngây ngẩn. Các nữ tử kia thấy vậy liền vội vàng đưa mắt ra hiệu rồi nhẹ nhàng ôm những gã si ngốc ấy vào trong.

Duy chỉ có Vạn Ngọc Lâu là ngoại lệ. Trước cửa hoa lâu đề tấm biển “Vạn Ngọc Lâu” này chỉ có hai gã sai vặt mày thanh mắt sáng đang đứng cung kính chờ đợi. Ngay cả đèn l*иg treo trên cửa cũng được chạm trổ tinh xảo, vô cùng bắt mắt.

Thỉnh thoảng lại có người đi vào, chỉ cần quan sát một chút là có thể nhận ra những người này phần lớn đều ăn mặc xa hoa, kẻ hầu người hạ đi theo cả đoàn.

Bỗng từ xa vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập. Đám đông trên phố vội vàng né sang hai bên.

“Ai mà to gan vậy? Dám phóng ngựa náo loạn trên phố?” Có người bên cạnh bất mãn lên tiếng.

“Khỏi cần đoán, chắc lại là Thần Vương điện hạ rồi.” Một người khác nói chen vào.

“Vị Thần Vương này thật quá vô pháp vô thiên! Lúc nào cũng tùy tiện càn rỡ như vậy!” Thấy Thần Vương kiêu ngạo tùy ý như thế, có người lập tức tỏ ra bất bình.

Xung quanh cũng vang lên những tiếng xì xào bàn tán.

“Ai bảo người ta có một người phụ thân tốt chứ. Phụ thân của ngài ấy là đệ đệ ruột lớn lên cùng Hoàng thượng, lại còn vì cứu giá mà bỏ mạng.” Một người rành chuyện giải thích.

“Đúng vậy, đúng vậy. Có lẽ vị Thần Vương này từ nhỏ đã được nuông chiều nên tính tình mới không coi ai ra gì. Nghe nói ngài ấy lúc nào cũng mang theo một cây roi bên người, hễ thấy ai không vừa mắt là quất người đó.” Có người nói với giọng điệu sợ sệt, vừa nói vừa rụt cả vai lại.

Trong lúc mọi người còn đang bàn tán, một con tuấn mã toàn thân đỏ rực, lông bóng như gấm đã phi tới ngay trước cửa Vạn Ngọc Lâu.

Con ngựa cao lớn uy mãnh, hơi nóng từ mũi nó phả thẳng vào mặt hai gã sai vặt. Hai người có chút sợ hãi, lo con ngựa sẽ đạp mình dưới vó, nhưng lại càng không dám lên tiếng, bởi trong mắt những vị quý nhân này, mạng của đám nô tài như họ còn chẳng bằng cỏ ven đường. Nếu lỡ làm kinh động ngựa quý, chọc giận chủ nhân thì chỉ có con đường chết.

May mắn thay, con ngựa chỉ ngoan ngoãn dừng lại trước cửa Vạn Ngọc Lâu chứ không hề động đậy. Nó ngẩng cao đầu, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, ra chiều kiêu ngạo.

Người trên ngựa mặc một bộ y phục màu tím thêu họa tiết mây lành, tay áo bó sát trông vô cùng gọn gàng. Y thuần thục xoay người xuống ngựa, động tác dứt khoát như nước chảy mây trôi, dáng vẻ phóng khoáng vô cùng thu hút.

Y có đôi mày kiếm và đôi mắt sáng, đường nét gương mặt góc cạnh hài hòa, chỉ là lúc này tâm trạng dường như không tốt lắm, đôi mày hơi cau lại.

Mọi người xung quanh đều im bặt, không ai dám lên tiếng bàn tán nữa.

Tạ Nhiên thấy gần hết người trên phố đều đang dán mắt vào mình, trong lòng có chút không vui. Mấy nữ tử ở hoa lâu đối diện thấy y thì hai mắt càng sáng rực, liếc mắt đưa tình không ngớt.

Con ngựa dường như cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, bèn hếch mũi lên, vô cùng cao ngạo mà nhìn đám đông một vòng.

Nhưng mọi người vẫn nhìn y chằm chằm như thể đang xem vật lạ, mãi không chịu rời đi.

Tạ Nhiên chau mày đứng trước Vạn Ngọc Lâu, bên hông thắt chặt một cây roi đỏ rực. Đuôi roi có gắn những chiếc gai nhỏ li ti, nhìn kỹ khiến người ta không khỏi lạnh sống lưng.

Thấy mình trở thành trò lạ trong mắt kẻ khác, Tạ Nhiên chậm rãi nắm chặt cây roi, lạnh giọng quát: “Nhìn cái gì mà nhìn! Muốn ăn roi sao?”

Lúc này mọi người mới sực nhớ ra vị này là kẻ ăn thịt người không nhả xương. Với cái tính khí đó, y chưa bao giờ quan tâm đến việc có phạm vào điều cấm kỵ hay làm tổn hại thanh danh hay không. Mọi người hoảng hốt tản ra như chim vỡ tổ.

Nghe tin, tú bà của Vạn Ngọc Lâu vội vàng từ trên lầu đi xuống. Tuy đã là một phụ nhân trung niên nhưng bà ta vẫn giữ được nét phong tình riêng.