Dọn xong giường rồi, nhưng nam nhân phía sau vẫn không có dấu hiệu buông tay.
Thật đúng là bám người.
A Hạo có chút bất đắc dĩ, nhưng trong lòng lại ngọt ngào không thôi. Nàng xoay người nhìn hắn, thấy đai lưng trên y phục hắn vẫn chưa cài ngay ngắn, l*иg ngực thì cứ thế để trần, đúng là mặt dày thật. Nàng vội đưa tay giúp hắn cột lại, sau đó mới nói:
"Thế tử gia nghỉ ngơi sớm đi."
Tiêu Hành cúi người chạm trán vào nàng, giọng có chút lưu luyến:
"Ta vẫn chưa buồn ngủ, ngồi với ta trò chuyện thêm một lát đi."
A Hạo cũng không từ chối, chỉ khẽ gật đầu đáp: "Ừm." Rồi tùy ý để Tiêu Hành ngồi bên mép sập cùng mình nói chuyện.
Nhưng… biết nói gì bây giờ?
Tiêu Hành vốn là người không thích quy củ, vừa ngồi xuống đã không chịu yên, chỉ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng mà vuốt ve từng chút một, như thể đang nâng niu một thứ quý giá. Bàn tay của nàng rất đẹp, trắng nõn, mềm mại như măng non mới nhú vào mùa xuân. Ngón tay thon dài, làn da hồng hào tự nhiên, trên đầu ngón không bôi chút phấn son nào.
Bỗng nhiên, Tiêu Hành nhớ đến chuyện các tiểu thư khuê các thường thích nhuộm đầu ngón tay bằng đậu khấu. Hắn nhìn nàng, chậm rãi nói:
"Lần sau, tô chút màu lên ngón tay đi."
Các cô nương đều thích làm đẹp, hắn nghĩ nàng cũng sẽ như vậy.
A Hạo cúi xuống nhìn ngón tay mình, có chút ngượng ngùng:
"Họa Mi cũng từng bảo ta thử, nhưng ta thấy phiền quá nên thôi."
Với A Hạo, việc nhuộm đậu khấu cũng chẳng quan trọng, có cũng được mà không có cũng không sao. Nhưng nghĩ nghĩ một chút, nàng lại nói:
"Nếu Thế tử gia thích…"
Tiêu Hành nheo mắt lại, giọng trầm xuống:
"Nếu ta thích, nàng sẽ đi nhuộm?"
A Hạo không nói gì, chỉ cảm thấy tai có chút nóng lên. Chuyện này chỉ cần tự mình hiểu là đủ, hà tất phải nói ra thành lời?
Tiêu Hành khẽ cười, cầm tay nàng đưa lên môi hôn nhẹ, rồi nói:
"Như vậy cũng tốt. Nhưng nếu lần sau nàng muốn, ta sẽ tự tay giúp nàng nhuộm."
A Hạo "phụt" một tiếng bật cười, đôi mắt sáng rỡ, ngữ khí đầy kinh ngạc:
"Thế tử gia còn biết làm chuyện này sao?"
Một nam nhân như hắn, giúp nàng nhuộm đậu khấu ư?
Tiêu Hành nghĩ, dù chưa từng làm qua, nhưng cũng không phải chuyện gì quá khó. Hơn nữa, hắn rất sẵn lòng làm những việc này cho nàng. Hắn nghiêm túc nói:
"Sau này nàng vào cửa, ta sẽ giúp nàng nhuộm đậu khấu, còn có Họa Mi, chải đầu…"
Nói đến chải đầu, Tiêu Hành có chút chột dạ. Lần trước, ngay cả kiểu búi tóc đơn giản hắn còn làm không xong, chứ đừng nói đến những kiểu phức tạp mà phụ nhân thường búi. Hắn nghĩ một chút, rồi bổ sung thêm:
"Và nếu nàng mệt, ta có thể giúp nàng xoa bóp, hầu hạ nàng tắm gội cũng được."