Lê Hoài Âm “ừm” một tiếng: “Ta nghe Hồng Oanh nói rồi.”
Tạ Thanh Kỳ nằm sấp trên giường cảm khái: “Thật ghen tị với hai người bọn họ.”
Thấy Lê Hoài Âm vẻ mặt nghi hoặc, Tạ Thanh Kỳ tiếp tục nói: “Ghen tị với Hồng Oanh và Thanh Dung, đã ở bên nàng lâu như vậy, còn được nhìn thấy nàng khóc.”
Lê Hoài Âm lạnh giọng: “Ngươi muốn nhìn ta khóc đến thế sao?”
“Không có!” Tạ Thanh Kỳ theo bản năng chống người dậy, còn chưa kịp nói lời giải thích lại cống hiến một màn nhe răng trợn mắt sảng khoái.
Nàng thành thật nằm sấp, không dám động đậy nữa, lắc đầu nói: “Ta không phải ý đó. Ta là hi vọng nàng có thể biểu lộ cảm xúc của mình, bất kể là vui hay buồn, đều đừng một mình giữ trong lòng.” Lại bổ sung: “Như vậy không tốt cho thân thể.”
Lê Hoài Âm không nói gì, Tạ Thanh Kỳ cẩn thận lục lọi ký ức của nguyên chủ, bất kể trước đây nàng ấy đối xử với Lê Hoài Âm thế nào, quả thật chưa từng thấy Lê Hoài Âm rơi lệ.
Tạ Thanh Kỳ cảm thấy một trận đau lòng, cảm khái nói: “Giá mà ta có thể gặp nàng sớm hơn thì tốt biết bao.”
Tốt nhất là khi nguyên chủ tên súc sinh kia còn chưa có cơ hội làm chuyện xấu.
Lê Hoài Âm nhạt giọng hỏi: “Rồi sau đó giống như trước đây tra tấn ta lâu hơn à?”
Tạ Thanh Kỳ nghẹn lời, ngượng ngùng đổi lời: “Giá mà ta có thể mơ thấy giấc mơ đó sớm hơn thì tốt rồi, ta đã không dám đối xử với nàng như vậy.”
“Chỉ vì một giấc mơ sao?”
Cho đến bây giờ, Lê Hoài Âm cũng chưa từng tin rằng Tạ Thanh Kỳ lại có sự thay đổi lớn như vậy chỉ vì một lời tiên đoán trong giấc mơ.
Tạ Thanh Kỳ ngữ khí nghiêm túc: “Không chỉ vì giấc mơ. Ta thật sự tin nàng sẽ trở thành một trọng thần trị quốc tài ba.”
Lê Hoài Âm nhìn Tạ Thanh Kỳ.
Mày mắt Tạ Thanh Kỳ rất đẹp, thanh tú mà không mất đi vẻ ôn nhu, đôi mắt mực trong trẻo sáng ngời, khi chăm chú nhìn người khác giống như một chú nai con, khiến người ta có thể nhìn thấy sự chân thành trong đó ngay lập tức.
Lê Hoài Âm là người đầu tiên dời ánh mắt đi.
Thật lâu sau, Tạ Thanh Kỳ nghe nàng nói: “Cảm ơn ngươi đã tìm lại Hồng Oanh và Thanh Dung.”
Trên mặt Tạ Thanh Kỳ là sự bất ngờ không thể che giấu, vội vàng nói: “Nếu đã như vậy, sau này Lê tiểu thư trở thành Thủ phụ đại nhân có thể bỏ qua cho ta một lần không?”
Lê Hoài Âm trong lòng hiểu rõ, hóa ra Tạ Thanh Kỳ cũng rất muốn thoát khỏi nàng.
Đang định trả lời, có người gõ cửa thông báo: “Đại công chúa điện hạ đến.”
...
Tạ Thanh Kỳ nghe tin, nụ cười trên mặt dần biến mất.
Nàng biết thời hạn một tháng trong hòa ly thư đã đến, cũng đoán được hôm nay có lẽ chính là ngày Lê Hoài Âm đã hẹn với Tiêu Minh Trúc trong tờ giấy kia.
Bây giờ thời gian đã hết, Tiêu Minh Trúc đến đòi người.
Lê Hoài Âm chắc hẳn rất vui mừng, cuối cùng cũng có thể rời khỏi kẻ ăn chơi trác táng là nàng, rời khỏi Thanh Phong Viện cái l*иg giam bốn phương này để theo đuổi thế giới của riêng nàng.
Tạ Thanh Kỳ ngẩng đầu, trên mặt người đối diện không nhìn ra được vui buồn, nàng biết dù gặp phải chuyện lớn đến đâu Lê Hoài Âm vẫn luôn bình tĩnh như vậy.
Trong khoảnh khắc, Tạ Thanh Kỳ thậm chí muốn giở trò lưu manh giữ Lê Hoài Âm lại, nhưng nàng vừa không có năng lực, không có tư cách, lại không có lý do.
Lê Hoài Âm định sẵn là phượng hoàng bay lượn chín tầng trời, khác biệt trời vực với nàng.