Chương 9

Sau khi Hoàng đế rời đi, sắc mặt Lệ quý phi lập tức sa sầm.

Hoàng đế rõ ràng đã chán ghét Khương quý nhân, vậy mà lúc nãy dùng bữa lại mang cung quy mà con tiện nhân kia chép tới đây, nói rằng chữ của Khương quý nhân sẽ làm bẩn mắt ả, bảo ả bỏ qua cho xong chuyện.

Trong giọng điệu tuy có vẻ ghét bỏ nhưng ai cũng nghe ra được sự bảo vệ trong lời nói của hắn.

“Tịch Nguyệt, đi dò la xem, hôm nay tại sao Hoàng thượng lại đến Tẩy Hà Điện.”

Ả hiểu Hoàng đế, những phi tần mà hắn đã chán ghét, không có ai có thể tro tàn lại cháy.

Khương Hân Nguyệt rốt cuộc có tài cán hơn người gì?

Cái tài cán hơn người này, Lệ quý phi e là không có cơ hội biết được.

Dù sao thì bản lĩnh trên giường của Khương Hân Nguyệt, chỉ có Hoàng đế mới được trải nghiệm.

Ban ngày Hoàng đế đã nói tối sẽ thị tẩm Khương quý nhân, Vương Đắc Toàn sẽ không để tiểu thái giám của Kính Sự Phòng mang thẻ bài xanh tới nữa.

Trước khi đêm xuống, đã có thái giám đến Tẩy Hà Điện thông truyền: “Quý nhân tiểu chủ, tối nay Tẩy Hà Điện thắp đèn.”

Hỉ Thước và Sương Hàng vui như trẩy hội, kéo Khương Hân Nguyệt đi trang điểm chải chuốt.

Nguyên thân cũng là một người vô cùng yêu quý nhan sắc, trên bàn trang điểm phấn thơm, dầu thoa tóc, son môi, phấn má, bột vẽ mày không thiếu thứ gì.

“Không cần dùng những thứ này.”

Khương Hân Nguyệt né lọ dầu hoa quế thơm nức: “Cũng không cần búi tóc, cứ để xõa tự nhiên, dùng trâm ngọc cài hờ là được.”

Trên mặt cũng không trang điểm, chỉ phủ một lớp phấn trân châu dưỡng da mỏng rồi chọn một chút son môi làm từ hoa tươi, thoa một lớp nhàn nhạt lên môi.

So với vẻ thanh thuần ban ngày, nàng của đêm nay dưới ánh nến càng thêm vài phần tinh xảo diễm lệ.

Lúc Hoàng đế đến, hình ảnh hắn thấy là một nàng tiên phi tử áo mỏng manh, phất phơ như sắp bay đi, tay xách một chiếc đèn cung đình, đứng ngoài cửa điện nghi ngút hơi nóng, trên mặt mang nụ cười dịu dàng chào đón hắn đến.

Chiếc đèn cung đình lung linh ấy càng làm nổi bật vẻ đẹp của nàng, ngay cả ba ngàn sợi tóc xanh lay động theo gió, trong lúc bay lượn cũng tô điểm thêm ba phần phong tình cho nhan sắc khuynh thành của nàng, tựa như đang đặc biệt ưu ái nàng.

Tuyên Vũ Đế sải bước tới, đau lòng vén lọn tóc rơi bên má nàng ra sau tai: “Trời nóng thế này, ái phi hà cớ gì phải đứng ở ngoài khổ sở như vậy? Sau này cứ ở trong chờ trẫm là được.”

Bàn tay nhỏ của mỹ nhân nóng hổi, mặt đỏ bừng, vô cùng đáng thương, chắc là đã đứng một lúc rồi.

Khương Hân Nguyệt cúi đầu cười nhẹ, mái tóc bồng bềnh không bết dầu lại mang theo hương thơm thanh mát cọ tới cọ lui trước ngực Hoàng đế, như một chú mèo con xù lông.

“Thần thϊếp biết Hoàng thượng sắp tới, không thấy nóng chút nào, chỉ thấy tinh thần sảng khoái thôi ạ!”

Bàn tay to của Hoàng đế xoa đầu nàng, cảm nhận thân hình kiêu hãnh của nữ nhân trong lòng, cổ họng bất giác căng lại.

Cánh tay siết chặt bên hông càng lúc càng chặt, tay nhỏ của Khương Hân Nguyệt đặt trên l*иg ngực Hoàng đế nhưng hai vai lại cố ý khép vào trong, để lộ ra khe rãnh sâu hun hút mời gọi, áp sát vào hắn.

Hai người nhìn nhau, bầu không khí ái muội dâng cao, ánh mắt của hắn mang tính xâm lược cực mạnh, nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay khiến Khương Hân Nguyệt đỏ mặt tía tai.

Vương Đắc Toàn thấy vậy, vội vàng ra hiệu cho cung nhân trong điện lặng lẽ lui ra rồi ra ngoài cửa đứng gác.

Trong phòng vừa yên tĩnh, Tuyên Vũ Đế liền như một con mãnh thú, cúi đầu cắn lấy đôi môi ngọt ngào của nàng.

Một lúc lâu sau, hắn mới buông môi ra, cả hai đều thở dốc, ánh mắt như tơ vương.

Khương Hân Nguyệt sờ lên đôi môi anh đào sưng đỏ, ngượng ngùng liếc Tuyên Vũ Đế một cái, cái liếc mắt đầy quyến rũ phong lưu đó khiến hắn không muốn chờ đợi thêm nữa, giữa ánh nến chập chờn, căn phòng ngập tràn sắc hương sống động.

Trong hậu cung phi tần đông đảo, ngày thường mỗi người một vẻ nhưng lên đến giường thì ai cũng như ai, để Tuyên Vũ Đế chiếm vị trí chủ đạo tuyệt đối, lâu dần thành ra nhàm chán vô vị.