“Chuyện hôm nay bảo Kính Sự Phòng không cần ghi vào sổ sách, tối nay trẫm lật thẻ bài của Khương quý nhân rồi hẵng ghi.”
Vương Đắc Toàn ngước mắt lên, không thể không nhìn Khương quý nhân bằng con mắt khác.
“Vâng, Hoàng thượng định đi rồi ạ?”
“Ừm! Đến cung của Lệ quý phi dùng bữa.”
Nhìn Khương quý nhân đang ngủ ngon lành trên giường, hắn liếc mắt một cái liền thấy tập cung quy đặt trên chiếc bàn nhỏ dưới gầm giường.
Hắn dừng bước: “Chữ của Khương quý nhân đây...”
Vương Đắc Toàn liếc nhìn, suýt nữa muốn tự chọc mù hai mắt mình.
Xin một đôi mắt chưa từng thấy chữ của Khương quý nhân.
Hoàng đế bật cười, nói với Hỉ Thước đang quỳ gối tiễn mình: “Nửa phần cung quy này đã chép xong, trẫm mang đi tạ lỗi với Lệ quý phi là được, bảo chủ tử nhà ngươi đừng chép nữa.”
Đừng lãng phí giấy Tuyên và bút mực hảo hạng này nữa.
Hắn vứt bừa một khúc xương lên giấy, đến chó còn viết đẹp hơn nàng.
“Vâng, đa tạ Hoàng thượng thương xót, nô tỳ thay mặt chủ tử tạ ơn Hoàng thượng.”
“Vương Đắc Toàn, đến kho của trẫm lấy thêm hai lọ thuốc trị kim thương thượng hạng tới đây, đầu gối của Khương quý nhân bị thương khá nặng rồi.”
“Vâng, nô tài tuân chỉ.”
Vị Hoàng đế này của bọn họ là một chủ tử mạnh mẽ yêu ghét rõ ràng, yêu thì cho sống, ghét thì muốn gϊếŧ.
Hôm qua còn thấy Khương quý nhân không hiểu quy củ, va chạm với Lệ quý phi, trong lòng đã định đày người ta vào lãnh cung, hôm nay thái độ đã hoàn toàn khác hẳn.
Những phi tần bị Hoàng đế ghét bỏ, chưa từng có ai phục sủng nhanh đến thế.
Khương quý nhân xem như là người đầu tiên phục sủng ở hậu cung này.
Hoàng đế đi rồi, Khương Hân Nguyệt lập tức mở mắt, ngồi dậy từ trên giường.
Trên dưới Tẩy Hà Điện đều vô cùng vui vẻ, chủ tử được sủng, bọn hạ nhân bọn họ mới được nở mày nở mặt.
Trong cung xưa nay một tôi không thờ hai chủ, chủ tử ở các cung khác cũng không muốn dùng người cũ, hôm qua bọn họ còn đang lo lắng, tiểu chủ mà thất sủng, e là bọn họ sẽ bị điều đến Hoán Y Cục làm khổ sai.
Có thể thấy sự thịnh suy vinh sủng trong cung này, chưa đến phút cuối cùng đều không thể nói trước được điều gì.
“Tiểu chủ...”
Đóng cửa phòng lại, Hỉ Thước không nhịn được nữa: “Sao người biết hôm nay Hoàng thượng sẽ đi qua hồ sen ạ?”
Khương Hân Nguyệt vừa xoa xoa eo vừa uể oải đứng dậy, ngáp một cái, vẻ mặt mờ mịt: “Ta đâu biết Hoàng thượng có tới hay không, ta chỉ muốn ra hái hai đóa sen về cắm bình thôi.”
Lời vừa dứt, đã có tiếng của tiểu thái giám truyền vào: “Khương quý nhân, nô tài phụng chỉ của Hoàng thượng, mang hoa sen tươi đến cho người.”
Sương Hàng đón người vào, tìm một chiếc bình hoa trống cắm hoa sen vào, lại thưởng cho thái giám kia một túi hà bao đựng bạc vụn, tiễn người đi rồi mới ôm bình hoa tới: “Chủ tử người xem, hoa này đẹp thật.”
Là thứ nàng phí hết tâm tư mới có được, có thể không đẹp sao?
Nàng quả thực không biết Hoàng đế có đến hồ sen hay không nhưng sáng nay cung nữ ở Trường Xuân Cung đi ngang qua Tẩy Hà Điện, nói Sở tiệp dư lâm bệnh, muốn gặp Hoàng thượng, nàng ấy đi mời Hoàng thượng giúp chủ tử.
Sở tiệp dư là một mỹ nhân ốm yếu, trong một tháng phải mời Hoàng thượng đến bảy tám lần, trong tám lần đó, Hoàng thượng thế nào cũng đến một lần.
Từ Trường Xuân Cung đến Dưỡng Tâm Điện, hoặc từ Dưỡng Tâm Điện đến Trường Xuân Cung, đều phải đi qua hồ sen trước Tẩy Hà Điện.
Nàng cược vào một phần tám cơ hội đó, may mà vận khí của nàng tốt, cược đúng rồi.
Có thể khiến một vị Hoàng đế cấm dục “ban ngày tuyên da^ʍ”, nàng có được xem là lưu danh sử sách không nhỉ?
Chắc là không.
Hoàng đế còn không cho Kính Sự Phòng ghi lại.
Cũng may là không ghi chép, nếu không thì khắp hậu cung này, thậm chí cả những ngôn quan cổ hủ ở tiền triều cũng sẽ dùng điểm này để công kích nàng là một yêu phi hại quốc hại dân mất.
Người ta đều nói gần vua như gần hổ, Khương Hân Nguyệt lại thấy, Hoàng đế còn dễ hầu hạ hơn nhiều so với những vị khách VVIP của nàng ở thời hiện đại.
Chỉ cần vuốt đúng lông của hắn, ngủ cho hắn khuất phục, chẳng phải cũng rất chu đáo đó sao?