Chương 6

“Ừ, đi đi.”

Khương quý nhân?

Sao người này khác hẳn với dáng vẻ mấy hôm trước từng được hắn sủng ái vậy? Tuyên Vũ Đế thoáng chốc còn chẳng nhận ra nổi.

Chẳng lẽ sau lưng, nàng vốn đã hoạt bát, nghịch ngợm thế này ư?

Còn Khương Hân Nguyệt thì mặc kệ người khác nghĩ gì. Hôm nay nàng đã tốn không ít tâm sức mới chặn được đường đưa Hoàng đế vào Tẩy Hà Điện. Nếu không tạo ra chút chuyện “khó nói”, nàng tuyệt đối sẽ không để hắn đi dễ dàng.

Dù đang giữa mùa hè, nhưng cơn mưa hôm nay khiến trời trở nên mát lạnh. Khương Hân Nguyệt vừa từ hồ sen bước ra đã run lên từng chập.

Hỉ Thước và Sương Hàng vội vã chạy vào điện, sai người mau chuẩn bị nước nóng để hoàng thượng và tiểu chủ tắm rửa.

“Hoàng thượng, xin thứ lỗi... là thϊếp... thϊếp liên lụy hoàng thượng... ngài... hắt xì!”

Mỹ nhân trong lòng vừa nói vừa khẽ che miệng, đôi mắt ướŧ áŧ long lanh e ấp nhìn hắn, vừa ngây thơ vừa đáng yêu.

Hoàng đế đặt nàng xuống, không kìm được đưa tay véo nhẹ gò má mềm mại: “Lần sau còn dám làm chuyện liều lĩnh thế này nữa không?”

Khương Hân Nguyệt đỏ mặt, khẽ đưa tay che người, mặc cho Hỉ Thước cởϊ áσ ngoài giúp, rồi vội vàng chui xuống bồn tắm. Chỉ còn đôi mắt to tròn lộ ra bên trên mép bồn, nàng ngập ngừng đáp: “Không sao đâu ạ... thϊếp biết bơi mà.”

Đôi mắt ấy chớp chớp, như thể gửi đi một lời mời gọi không thành tiếng.

Hoàng đế vốn chẳng phải người tự hành xác bản thân. Yết hầu khẽ động, hắn phất tay cho cung nữ lui ra hết, rồi cũng bước xuống bồn tắm.

“Hoàng thượng...”

Trong lòng Khương Hân Nguyệt rộn ràng như trống trận: Cuối cùng cũng tới lúc kiểm chứng “huyền thoại chinh chiến của bậc đế vương” rồi. Dẫu có hơi căng thẳng, nhưng nàng lại thấy vừa hồi hộp vừa háo hức.

Trong sách vở vẫn đồn Hoàng đế là bậc anh hùng một đêm bảy lần, mỗi lần đều dũng mãnh đến mức sủng phi chẳng rời nổi giường.

Mà Tuyên Vũ Đế với mày kiếm mắt sáng, thân hình cao lớn, oai phong lẫm liệt... chỉ nhìn thôi cũng biết “phương diện kia” của hắn hẳn không phải hạng tầm thường.

Hormone phái nam càng lúc càng đến gần, Khương Hân Nguyệt run rẩy, hơi nước mờ mịt khiến làn da trắng mịn nơi ngực nàng như ửng hồng. Nàng thẹn thùng đến nỗi không dám ngẩng đầu song vẫn kiên định vòng tay qua cổ hắn, khẽ nhón mũi chân, chủ động dâng lên một nụ hôn.

Hai cơ thể quấn chặt lấy nhau, triền miên chẳng rời.

Nước trong bồn dần lạnh, hắn bế lấy mỹ nhân mềm mại trong lòng, đặt xuống giường, rồi lại cuồng nhiệt quấn quýt “yêu thương” không dứt.

Tiếng thở gấp, cơ thể run rẩy, đôi mắt ướt nhòe cùng những lời thì thầm ngượng ngập bật ra nơi gối chăn... tất cả sự táo bạo và chủ động ấy như ngọn lửa thiêu đốt, khiến Tuyên Vũ Đế mê loạn đến tận cùng.

Cảm giác này thật quá đỗi tuyệt vời.

Trong hậu cung đầy rẫy phi tần, có người ngoan ngoãn giữ lễ, có kẻ dịu dàng đoan trang, có vị hoạt bát lanh lợi. Nhưng hoàn toàn không có một ai giống như nàng, vừa hợp ý lại hợp thân, khiến ngay cả tâm hồn hắn cũng run rẩy theo từng va chạm.

Đến khi Tuyên Vũ Đế buông nàng ra, bên ngoài cũng đã tới giờ dùng bữa trưa.

Khương Hân Nguyệt mệt lả, vốn dĩ đêm qua vì chép cung quy đã thức trắng cả đêm, giờ phút này lại bị giày vò đến mức một ngón tay cũng không muốn nhấc lên.

Hoàng đế lại cho gọi nước, bế Khương Hân Nguyệt mềm oặt như không xương vào trong bồn nước lau rửa thân thể.

Làn da nữ nhân trắng hơn tuyết, mịn màng như lụa, lau một hồi lại cọ súng cướp cò.

Hắn chống hai tay lên bên hông Khương Hân Nguyệt, đang định sáp lại gần thì bị nàng chống ngực ngăn lại, nũng nịu kháng cự: “Hoàng thượng, đừng mà, thần thϊếp chịu không nổi...”

Còn lời nào khiến một nam nhân phấn chấn hơn câu này nữa?

Khương quý nhân vẫn còn quá ngây ngô rồi.

Nhưng chính vẻ mơ màng ngây dại ấy của nàng mới là thứ câu dẫn nhất, khiến hắn cùng nàng “yêu tinh đánh nhau” thêm hai hiệp nữa.

Mãi đến khi Khương Hân Nguyệt sắp ngất đi, hắn mới lau sạch người cho nàng, mặc y phục vào rồi bế về giường nghỉ ngơi.

Tiếng hít thở đều đều của nữ nhân chứng tỏ nàng đã ngủ rất say, Vương Đắc Toàn nghe thấy hắn truyền gọi mới dám tiến vào, mắt không dám nhìn loạn.