Khương Hân Nguyệt cười híp mắt: “Hỉ Thước, Sương Hàng, hai người kéo ta một chút, ta hái vài đóa mang về cắm bình.”
“Đừng, tiểu chủ! Để nô tỳ hái là được. Người cẩn thận một chút...”
Mưa rơi ồn ào, che khuất hết cả động tĩnh xung quanh, chẳng ai phát hiện xa xa đã có đoàn nghi trượng của hoàng đế ghé đến.
Ngự liễn minh hoàng* dừng cách đó không xa, Tuyên Vũ Đế vén rèm hỏi: “Sao còn chưa đi?”
(*Xe chuyên dùng riêng cho hoàng đế, có màu vàng kim.)
Vương Đắc Toàn thoáng lúng túng: “Khởi bẩm bệ hạ, phía trước hình như có một vị chủ tử đang hái sen, cản đường rồi.”
Chắc là mấy người mới nhập cung. Chứ người đã quen sống trong hậu cung, có ai còn lặn lội mưa gió ra ngắm sen nữa?
Hoàng đế khẽ nhíu mày: “Tú nữ vào cung lần này chưa học quy củ gì ư? Sao kẻ nào cũng hồ đồ, lỗ mãng thế?”
Từ phía hồ sen vang lên giọng cười trong trẻo của thiếu nữ: “Các ngươi không hiểu đâu, hoa này phải tự tay hái mới thấy đẹp.”
Hoàng đế nhảy thẳng xuống khỏi ngự liễn, Vương Đắc Toàn vội vàng che ô cho hắn, trong lòng không khỏi thầm thương hại vị tiểu chủ đang ngắm sen kia.
Dù là vô tình, hoặc cả gan ngó trộm ngự liễn, hay chỉ hái hoa mà quấy rầy... thì cũng khó tránh khỏi bị hoàng thượng ghét bỏ. Chỉ e đối phương chẳng mấy chốc sẽ chung số phận với Khương quý nhân ở Tẩy Hà Điện, sớm bị thất sủng thôi.
“Các ngươi đang làm gì?”
Hỉ Thước và Sương Hàng giật nảy mình, vừa quay đầu lại thấy hoàng đế, lập tức sợ hãi đến mức vội vàng quỳ rạp xuống bái kiến.
Nhưng vì hai người đột ngột quỳ xuống, Khương Hân Nguyệt liền lảo đảo kêu lên một tiếng, rồi trượt chân “ùm” một cái rơi thẳng xuống hồ sen.
“Tiểu chủ!”
Hỉ Thước vội nhào ra lan can định kéo nàng lên nhưng chẳng kịp.
Hoàng đế cũng không ngờ hai cung nữ kia lại hoảng loạn đến thế. Tiếng “ùm” vang lên khiến hắn giật mình lùi hai bước nhưng rất nhanh đã kịp phản ứng, lập tức hạ lệnh cho nội thị nhảy xuống cứu người.
“Ào!”
Còn chưa đợi đám nội thị kịp xuống nước, giữa tầng tầng lá sen và những bông sen hồng, một mỹ nhân tuyệt sắc đã phá nước vươn lên.
Nàng tựa như đóa phù dung chớm nở, chẳng cần phấn son mà vẫn rạng rỡ khiến người ta say đắm. Từng giọt mưa theo mái tóc chảy xuống trán, lướt qua đôi mắt sáng, sống mũi thanh tú, rồi rơi xuống cánh môi hồng. Chỗ nào cũng tinh xảo, chỗ nào cũng khiến người ta ngẩn ngơ.
Y phục mỏng manh thấm ướt dán chặt vào cơ thể, càng làm nổi bật những đường cong mềm mại quyến rũ, làm cho người ta không khỏi nhớ tới câu: “Sen mọc trong bùn mà chẳng nhiễm bùn, tắm trong nước trong mà chẳng mất vẻ tinh khiết.”
Nếu không tận mắt nhận ra là Khương Hân Nguyệt, có lẽ Vương Đắc Toàn đã tưởng đây là một vị tiên nữ hoa sen hiện thân.
Tiếng thở gấp gáp của nàng vang lên trong màn mưa, vừa trong trẻo vừa ngập ngừng, vô tình lại khiến vẻ đẹp thiếu nữ thêm phần quyến rũ khó tả.
Hoàng đế nhìn cảnh ấy mà ánh mắt thoáng trầm xuống, vươn tay về phía mỹ nhân đang ngơ ngác trong nước: “Ái phi đang làm gì thế? Mau lên đi, lỡ nhiễm lạnh thì chẳng còn xinh đẹp nữa.”
Khương Hân Nguyệt giống như chú thỏ nhỏ bị kinh động, má đỏ bừng, run rẩy đưa tay ra khẽ nắm lấy bàn tay rắn chắc kia.
“Á...”
Tên hoàng đế chó này cũng coi như có chút khí phách ga lăng, chỉ khẽ dùng sức đã ôm gọn nàng vào lòng, làm Khương Hân Nguyệt hoảng hốt kêu lên: “Hoàng thượng!”
Vương Đắc Toàn nhìn mà giật thót tim. Thấy hoàng đế dường như còn chưa nhận ra vị mỹ nhân trong ngực là ai, ông vội bước tới: “Hoàng thượng, người và Khương quý nhân đều đã ướt sũng rồi. Phía trước chính là Tẩy Hà Điện, chi bằng đến đó thay y phục, tắm rửa một lượt. Còn chỗ của Sở tiệp dư, nô tài sẽ đi báo lại một tiếng.”