Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung

Chương 49

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hắn tuy là Hoàng đế nhưng cuối cùng cũng không phải là thần, hắn cũng sẽ mang Lệ quý phi và Trân Cơ ra so sánh.

Xét về mặt này, hắn thích tâm tính của Trân Cơ hơn.

Trong sự thuần khiết lại mang theo một chút kiêu ngạo ương bướng, lương thiện nhưng không nhu nhược, sắc sảo nhưng không làm người khác bị thương, trước mặt hắn chưa bao giờ che giấu những tâm tư nhỏ nhặt của mình, vừa ngây ngô đáng yêu lại dễ thương, khiến người ta căn bản không thể tức giận nổi.

Vương Đắc Toàn đã sớm nhận lệnh, mang thuốc trị sẹo mà Hoàng đế thường dùng tới, để Hỉ Thước và Sương Hàng bôi cho Trân Cơ nương nương.

Tuyên Vũ Đế lại lấy thuốc từ tay Hỉ Thước, không nói một lời, tự mình bôi cho Khương Hân Nguyệt.

Ngón tay hắn khẽ lướt, sợ làm đau nàng, thỉnh thoảng còn nhìn vào mắt nàng, bôi hai cái lại phải thổi một cái, sự cưng chiều toát ra từ đôi mắt nhìn chó cũng thấy thâm tình kia, sẽ khiến người ta không tự chủ được mà lún sâu.

May mà... người được nhìn là Khương Hân Nguyệt.

Một phụ nữ tân thời của thế kỷ hai mươi mốt quyết tâm không lụy tình, muốn đánh quái thăng cấp làm sủng phi, sống những ngày tháng tiêu dao tự tại.

Hoàng đế chẳng qua chỉ là công cụ để sống một cuộc sống tốt đẹp mà thôi.

Lệ quý phi mất mặt lớn như vậy, ngày hôm sau đến Dực Khôn Cung thỉnh an, mọi người đều mong chờ Lệ quý phi và Trân Cơ... ồ không...

Sáng nay Hoàng thượng hạ chỉ, phong Trân Cơ làm Thứ Ngũ phẩm Trân phương nghi, lại là nhảy liền một cấp, đúng như mong muốn của Khương Hân Nguyệt, không trở thành “Trân Quý Kê” Chính Lục phẩm.

Xé tóc nhau ư?

Chuyện đó không thể nào xảy ra được.

Những phi tần mà Lệ quý phi không vừa mắt, có khối người ra tay dạy dỗ thay ả.

Trong Hợp Hi Cung có nuôi một con chó con trắng như tuyết, chỉ lớn bằng hai lòng bàn tay, là quà mừng chuyển cung mà Nội Vụ Phủ tặng cho Trân phương nghi nương nương.

Ngày thường Khương Hân Nguyệt đều giao cho cung nhân bên dưới nuôi, lúc có hứng mới ôm vào lòng trêu đùa một chút.

Chó con rất quấn người, đặc biệt là quấn chủ nhân của mình, vì vô cùng đáng yêu nên Hỉ Thước đặt tên cho nó là Tiểu Ái Khương.

Trước đây mỗi khi từ Dực Khôn Cung thỉnh an trở về, Tiểu Ái Khương đều là con đầu tiên lao ra chào đón Khương Hân Nguyệt.

“Ái Khương đâu? Sao Ái Khương không ra?”

Giang Xuyên vội vã từ trong Hợp Hi Cung lao ra, lúc này mới phát hiện chủ tử nhà mình đã về, vội quỳ xuống dập đầu: “Chủ tử tha mạng, Tiểu Ái Khương không biết bị ai dùng thức ăn dụ đi mất, nô tài đang cho người đi tìm.”

Một khúc xương y vừa nhặt được ở cửa, đã bị gặm, là Tiểu Ái Khương ăn.

Khương Hân Nguyệt liếc nhìn khúc xương đó: “Ái Khương nhỏ như vậy, ngày thường gần như không ra ngoài, các ngươi tìm khắp nơi đi, các cung gần đây đều đến hỏi thăm.”

Chỉ mải bảo vệ người, quên mất chó con ở nhà cũng có nguy hiểm.

Nàng cắn môi, có chút tự trách.

Tiểu Ái Khương tuy quấn người nhưng lá gan cực nhỏ, dễ gì chịu bước ra khỏi Hợp Hi Cung một bước.

Nếu có người dụ nó ra ngoài, vậy chắc chắn trong Hợp Hi Cung đã có nô tài ăn cây táo rào cây sung, Tiểu Ái Khương rất tin tưởng cung nhân của Hợp Hi Cung.

Diên Khánh Cung.

“A a a!”

Tiếng hét thảm thiết xé toạc bầu trời hoàng cung, Đức phi nhíu mày, bịt tai Tam hoàng tử lại: “Có chuyện gì vậy? Vị kia lại giở trò gì nữa?”

Đại cung nữ Cẩn Ngôn vội vã từ ngoài vào: “Nương nương, trước cửa tẩm điện của Tô tiệp dư bị người ta treo một con chó bị đánh chết, Tô tiệp dư bị dọa sợ, ngất đi rồi ạ.”

Nàng ấy đã xem qua, máu me đầm đìa, thê thảm không nỡ nhìn, vô cùng kinh khủng.

“Chó?”

Đức phi lập tức nghĩ đến con chó con ở Hợp Hi Cung, Tiểu Ái Khương mà Tam hoàng tử và Nhị công chúa đều rất thích: “Trong cung này có những ai nuôi chó?”

Cẩn Ngôn suy nghĩ một lát: “Người nuôi mèo thì không ít, nuôi chó... hình như chỉ có một mình Trân phương nghi thôi ạ.”

Đức phi day day mi tâm: “Trân phương nghi đây lại chọc phải ai rồi? Thủ đoạn tàn nhẫn thế này... chậc... đến Hợp Hi Cung một chuyến, báo cho Trân phương nghi...”
« Chương TrướcChương Tiếp »