Chương 46

Phải tiêm phòng cho Tuyên Vũ Đế trước, kẻo lần sau nàng đánh Tịch Nguyệt, Hoàng đế lại thiên vị Lệ quý phi.

Nàng không có cách nào dạy dỗ Lệ quý phi cao quý, chẳng lẽ còn sợ một cung nữ sao?

Nàng không cần cái gì mà nhẫn một chút sóng yên biển lặng cũng không cần quân tử báo thù mười năm chưa muộn.

Chính cái gọi là nhẫn một chút thì u nang buồng trứng, lùi một bước thì tăng sản tuyến vυ".

Nàng có thù, phải báo ngay tại chỗ.

Người của cung nàng bị đánh, nàng phải đánh lại, tìm mọi cách cũng phải đánh lại.

Trong Trường Tín Cung biết được tối nay Hoàng đế đến Hợp Hi Cung, Tịch Nguyệt trong lòng chột dạ kể lại chuyện mình đã đánh Sương Hàng: “Rõ ràng biết món canh dạ dày heo đó là do nương nương người phân phó Ngự Thiện Phòng nấu cho Hoàng thượng uống, chỉ có nàng ta đặc biệt, cứ đòi cho đương quy vào, không phải là đang châm chọc nương nương người độc chiếm Hoàng thượng thì là gì? Nô tỳ thưởng cho nàng ta mười cái tát đã là nhẹ rồi, chỉ là sợ... sợ bọn họ sẽ mách tội với Hoàng thượng... Nô tỳ làm liên lụy đến nương nương rồi.”

Lệ quý phi căn bản không để tâm, mí mắt lười biếng nhấc lên, sau đó thổi thổi móng tay được cung nữ nhuộm bằng nước hoa móng tay: “Một tên nô tài, đánh thì đánh rồi, sợ cái gì? Chẳng lẽ Hoàng thượng sẽ vì Trân Cơ mà đến tìm phiền phức cho bổn cung sao?”

Có được câu này của Lệ quý phi, Tịch Nguyệt yên tâm hơn nhiều, đồng thời khí thế càng thêm kiêu ngạo.

Trong hậu cung này chỉ cần là phi tần mà chủ tử của bọn họ không vừa mắt, cô ta đều có thể đánh, dù sao chủ tử cũng sẽ bảo vệ cô ta.

Sau khi Khương Hân Nguyệt lại được Hoàng thượng sủng hạnh, đám người trong hậu cung mới giật mình nhận ra nửa tháng Lệ quý phi lâm bệnh này, ngoài ngày rằm Hoàng thượng đến Dực Khôn Cung với Hoàng hậu nương nương ra thì không hề sủng hạnh phi tần nào khác.

Lệ quý phi vừa khỏi bệnh, Hoàng thượng liền đến Hợp Hi Cung.

Bọn họ lấy đâu ra tư cách mà xem trò cười của Trân Cơ nương nương chứ?

Bọn họ mới chính là trò cười lớn nhất.

Lệ quý phi đã lâu không đến thỉnh an Chu hoàng hậu nhưng điều này cũng không cản trở nàng ta dò la được tung tích của Tịch Nguyệt.

Hải đường mùa thu là loài hoa Lệ quý phi thích nhất, hiện giờ hải đường cành rủ được đặc biệt trồng trong Ngự Hoa Viên vì Quý phi nương nương đang nở rộ, Tịch Nguyệt ngày nào cũng phải đến hái một bó về, dỗ dành Lệ quý phi vui vẻ.

Khương Hân Nguyệt vịn tay Hỉ Thước, giày đế hoa bước đi vững vàng, quay đầu nói với Sương Hàng đang đeo mạng che mặt: “Lát nữa ngươi đừng có nhát gan, bổn cung bảo ngươi đánh thì ngươi cứ đánh, đừng do dự nghe chưa?”

“Nhưng mà, nô tỳ sợ... lỡ như Quý phi nương nương biết được, sẽ liên lụy đến chủ tử người...”

“Bổn cung không sợ, cứ để ả ta đến tìm là được.”

Khương Hân Nguyệt với dáng vẻ trời không sợ đất không sợ nói: “Đánh người của ta thì phải trả giá, tưởng ngươi dễ bị bắt nạt lắm sao?”

Địa vị của nàng tuy thấp nhưng Hoàng đế sủng nàng mà!

Ân sủng chính là kim bài miễn tử tốt nhất, nếu không Lệ quý phi sao dám hết lần này đến lần khác khıêυ khí©h Hoàng hậu nương nương?

Trong mắt Sương Hàng có sự giằng xé, có ý muốn khóc, cuối cùng dưới ánh mắt khích lệ của Khương Hân Nguyệt và Hỉ Thước đã hóa thành kiên định.

Đến Ngự Hoa Viên, Khương Hân Nguyệt gật đầu với Hỉ Thước, còn mình thì đứng sau cột trụ, ẩn mình đi.

“Hải đường này đẹp thật đấy.”

Hỉ Thước kéo Sương Hàng, chạy một mạch đến dưới cây hải đường cành rủ, không đợi Sương Hàng ngăn cản, đã bẻ hai cành xuống, vui vẻ nói: “Ngày mai chúng ta dùng hoa này cài tóc cho chủ tử, hải đường cài tóc, chủ tử nhất định sẽ thích.”

“Hỗn xược!”

Một tiếng quát giận dữ vang lên, làm Hỉ Thước giật mình nhưng quay đầu lại thấy là Tịch Nguyệt và một tiểu cung nữ khác của Trường Tín Cung, liền không có động tĩnh gì.

Nàng ấy quá bình tĩnh, tỏ ra không hề sợ hãi, sắc mặt Tịch Nguyệt càng thêm âm trầm nói: “Xem ra Trân Cơ nương nương bị Quý phi nương nương chúng ta dạy dỗ một lần vẫn chưa nhớ đời, hải đường cành rủ này là Hoàng thượng đặc biệt trồng cho Quý phi nương nương chúng ta, một phi tần Từ lục phẩm nhỏ nhoi như nàng ta cũng dám không được sự đồng ý của Quý phi nương nương mà đến hái hải đường này, hôm nay ta không cho các ngươi một bài học, các ngươi sẽ không học tốt được quy củ trong cung này.”