Đôi mắt đỏ như thỏ con, tăng thêm cho nàng vài phần cảm giác mong manh tan vỡ.
Khương Hân Nguyệt đã dặn dò thái giám gác cửa, chỉ cần Hoàng đế đến, liền lắc mấy cái đèn l*иg trước cửa.
Vị Hoàng thượng này của bọn họ rất thích nghe lén góc tường.
“Sao thế này?”
Tuyên Vũ Đế kéo nàng từ dưới đất dậy: “Bị bắt nạt sao?”
Hắn không nhắc thì thôi, hắn vừa nhắc, nước mắt Khương Hân Nguyệt liền tuôn trào.
Sợ vừa mở miệng ra là giọng khóc nức nở, nàng bướng bỉnh cắn chặt môi dưới, những giọt lệ lớn như hạt đậu không ngừng lăn dài nhưng lại lắc đầu không chịu nói.
Sương Hàng cúi đầu, lại bị Tuyên Vũ Đế điểm danh: “Ngươi nói đi.”
Sương Hàng nhìn Khương Hân Nguyệt, Khương Hân Nguyệt quay mặt đi: “Hoàng thượng hỏi ngươi, ngươi nhìn bổn cung làm gì?”
Có vài phần ý muốn đòi lại công bằng cho Sương Hàng.
Tuyên Vũ Đế là lần đầu tiên thấy nàng tức giận như vậy.
Ngay cả khi chính nàng bị phạt quỳ, Khương thái nữ tự sát trong cung của nàng, nàng bị dọa đến liệt giường cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt.
Sương Hàng được cổ vũ, mím môi nói: “Thưa Hoàng thượng, lúc dùng bữa tối hôm nay...”
Hôm nay trong Ngự Thiện Phòng chuẩn bị cho các cung là món canh dạ dày heo hạt sen, buổi sáng Lệ quý phi đã bưng cho Hoàng đế dùng qua.
Trân Cơ nương nương đã tự mình hầm canh trong Ngự Thiện Phòng nhưng không nhiều, sau khi gửi cho mấy người Hoàng hậu nương nương thì chỉ còn lại một phần nhỏ.
Tam hoàng tử hai ngày nay cổ họng khô đau lợi hại, Đức phi phát hiện ra, không để hoàng tử về sở mà sắp xếp ở Diên Khánh Cung để chăm sóc.
Khương Hân Nguyệt thấy cậu bé đáng thương, liền đem phần của mình tặng cho cung của Đức phi.
Lúc dùng bữa tối nghe người của Ngự Thiện Phòng nói có canh dạ dày heo, nàng liền bảo Sương Hàng đi lấy.
Trùng hợp thay, Tịch Nguyệt ở cung của Lệ quý phi cũng đang ở Ngự Thiện Phòng, nghe Sương Hàng muốn cho đương quy vào canh dạ dày heo, liền lên tiếng châm chọc Trân Cơ nương nương là không chờ được Hoàng thượng, phải ăn đương quy để tự lừa dối mình.
Sương Hàng cãi lại mấy câu, liền bị Tịch Nguyệt đánh.
“Nô tỳ chỉ nói chủ tử nhà ta khí huyết không điều hòa, thái y nói đương quy vị ngọt mà đậm nên chuyên bổ huyết, khí của nó nhẹ mà cay nên lại có thể hành huyết, trong bổ có động, trong hành có bổ, là vị thuốc quan trọng trong huyết. Chủ tử ăn đương quy, không phải là để ẩn dụ cái gì...”
Nàng ấy cẩn thận ngẩng đầu, mắt rũ xuống không dám nhìn thẳng long nhan, để lộ ra khuôn mặt bị thương của mình: “Tịch Nguyệt nói nô tỳ hỗn láo với cô ta, là bất kính với Quý phi nương nương, thưởng cho nô tỳ mười cái tát.”
Nếu chỉ đánh một cái, mặt cũng không thể biến thành cái dạng quỷ này được.
“Hỗn xược!”
Tuyên Vũ Đế nổi trận lôi đình, vỗ một chưởng lên bàn tròn, tiếng động lớn làm cho đám cung nữ thái giám trong phòng đều quỳ rạp xuống.
Khương Hân Nguyệt mắt đẫm lệ, vội vàng ôm lấy bàn tay đỏ ửng của Tuyên Vũ Đế thổi thổi, sau đó lại tức giận nói: “Sớm biết Hoàng thượng sẽ nổi giận lớn như vậy, thần thϊếp đã không để Sương Hàng nói, làm tổn thương long thể của Hoàng thượng, người đau lòng vẫn là thần thϊếp.”
Sương Hàng hoảng sợ dập đầu xuống: “Nô tỳ đáng chết.”
“Trẫm không nói các ngươi.” Tuyên Vũ Đế phất tay: “Các ngươi đưa nàng ấy xuống bôi thuốc, nghe lời chủ tử của các ngươi, đừng để trên mặt nàng ấy lưu lại sẹo.”
Người trong phòng đã đi hết, Hoàng đế mới ôm Khương Hân Nguyệt từ phía sau, an ủi nói: “Lệ quý phi xuất thân hiển quý, tính tình khó tránh khỏi kiêu căng, cung nhân bên cạnh nàng ấy cũng nhiễm vài phần ngạo khí, làm ái phi chịu uất ức rồi.”
Là một chữ cũng không nhắc đến việc trừng phạt người của Lệ quý phi!
Mạng của người trong cung nàng không phải là mạng sao?
Khương Hân Nguyệt rũ mắt xuống, nàng đương nhiên biết lúc này nói vài lời thấu tình đạt lý, Hoàng đế sẽ càng thương nàng hơn nhưng tâm trạng nàng không tốt, cảm thấy hai bữa thịt nướng trước đó của mình đều cho chó ăn rồi.
Dáng vẻ nàng rũ mắt không nói, lặng lẽ rơi lệ quả thực khiến Tuyên Vũ Đế đau lòng, chỉ đành dịu dàng dỗ dành, Khương Hân Nguyệt bĩu môi: “Quý phi nương nương dĩ nhiên là cao quý nhưng người trong cung của nàng ấy lại dám dựa vào danh nghĩa của Quý phi nương nương mà hành hung bên ngoài, Tịch Nguyệt chẳng qua chỉ là một cung nữ cũng dám tự ví mình với Quý phi nương nương, thật sự là to gan lớn mật. Lần sau nếu cô ta dám bất kính với thần thϊếp, thần thϊếp quyết không tha cho cô ta.”