Chương 44

Thật là gặp quỷ rồi.

Ông vừa đóng cửa Thừa Càn Cung, vừa ngoái nhìn bóng lưng của Khương Hân Nguyệt, thầm nghĩ: [Có lẽ là vì Hoàng thượng đã thể hiện sự quan tâm đặc biệt đối với Trân Cơ nên mới khiến ông cũng để tâm nhỉ!]

“Hoàng thượng nếm thử món canh dạ dày heo này, là thần thϊếp bảo tiểu trù phòng của Trường Tín Cung làm đó.”

Tuyên Vũ Đế vốn không thích ăn nội tạng rất nể mặt uống vài ngụm, liếc thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi như bị táo bón của Vương Đắc Toàn, liền nói với Lệ quý phi: “Trẫm hôm nay chính vụ bận rộn, ái phi thân thể vừa mới khỏe, hay là về Trường Tín Cung nghỉ ngơi trước đi, Vương Đắc Toàn, dùng long liễn của trẫm đưa Quý phi nương nương về.”

Lệ quý phi không muốn đi nhưng Hoàng thượng nói muốn dùng long liễn đưa ả về, điều này khiến ả thực sự không thể từ chối: “Quốc sự tuy quan trọng nhưng Hoàng thượng cũng phải bảo trọng long thể, thần thϊếp không làm phiền nữa.”

Đó là long liễn đó!

Long liễn mà ngay cả Hoàng hậu cũng chưa từng được ngồi, ả sẽ là phi tần đầu tiên được ngồi lên.

Vinh dự đặc biệt này sẽ khiến người khác ghen tị đến phát điên.

Cũng là để cho vị ở Hợp Hi Cung kia xem, ai mới là nữ nhân mà Hoàng đế yêu nhất trong lòng.

Tiễn Lệ quý phi đi, Vương Đắc Toàn vội vàng chạy về: “Hoàng thượng, vừa rồi lúc Quý phi nương nương đến, Trân Cơ nương nương cũng ở bên ngoài, chắc là đến gặp bệ hạ.”

“Két…”

“Ngươi nói cái gì?”

Chiếc ghế dưới mông bị đẩy ra phát ra âm thanh chói tai, Tuyên Vũ Đế đi được mấy bước lại dừng lại: “Sao ngươi không nói sớm?”

“Nô tài cũng là lúc đi ra ngoài mới nhìn thấy, đã hỏi tiểu thái giám gác cổng rồi, nói là Trân Cơ nương nương đến trước.”

“Trân Cơ đến trước, tại sao thông báo lại là Lệ quý phi?”

Tuyên Vũ Đế cau mày: “Những người gác cổng hôm nay đều đổi hết cho trẫm, không thể để phá vỡ quy củ.”

Là đang trách bọn họ xem thường Trân Cơ nương nương, không thông báo cho nàng!

Địa vị của Khương Hân Nguyệt trong lòng Vương Đắc Toàn vô hình trung lại tăng thêm một bậc.

Khương Hân Nguyệt về đến Hợp Hi Cung liền nói với Sương Hàng: “Bổn cung bữa tối nay muốn ăn canh dạ dày heo hạt sen, ngươi đến Ngự Thiện Phòng báo một tiếng.”

Sương Hàng nhận lệnh, đến giờ liền đi nhưng mãi không thấy về.

Gió thu hiu hắt, trong sân sau của Hợp Hi Cung, rau dưa quả đã kết trái, xanh mướt bóng loáng, nhìn đã thấy ngon.

Chiếc đèn l*иg ở cửa bị gió thổi chao đảo, Hỉ Thước bưng thố canh quỳ dưới chân nàng: “Nương nương đừng khóc nữa, không có canh dạ dày heo, chúng ta còn có canh bồ câu thiên ma cũng rất ngon ạ.”

“Ta khóc vì canh dạ dày heo sao?”

Giọng Khương Hân Nguyệt nghẹn ngào: “Đều là do ta không tốt, lúc đầu không nên vì thất sủng mà cố ý khıêυ khí©h Quý phi nương nương, bây giờ lại hại các ngươi theo ta còn bị Tịch Nguyệt đánh, ta thật quá vô dụng.”

“Nô tỳ không đau.”

Một tiếng hít hà vì đau đến nhăn mặt vang lên, nước mắt Khương Hân Nguyệt chảy càng dữ dội hơn: “Sương Hàng đừng sợ, ta nhất định sẽ không để mặt ngươi lưu lại sẹo.”

Tuyên Vũ Đế đẩy cửa phòng ra...

Khương Hân Nguyệt ngồi trước gương đồng, Hỉ Thước và Sương Hàng quỳ dưới chân nàng, trong tay Hỉ Thước bưng một chiếc khay, trên khay là món canh bồ câu mà nàng đã nói.

Còn Sương Hàng đang quỳ ở phía bên kia, cằm vẫn bị tay Khương Hân Nguyệt giữ lấy nâng lên, tỉ mỉ săm soi vết đỏ trên má nàng ấy.

Có chỗ thậm chí đã rỉ ra những giọt máu màu tím bầm.

Tịch Nguyệt này đã dùng cái gì để đánh vào mặt Sương Hàng? Sao lại nghiêm trọng đến thế này? Ra tay tàn độc vậy sao?

“Hoàng thượng!”

Không ngờ Tuyên Vũ Đế sẽ đến, Khương Hân Nguyệt tay chân luống cuống quỳ xuống đất, không trang điểm lộng lẫy, mặc bộ tẩm y đơn giản nhất, tóc xõa tung, có phần không chải chuốt.

Nhưng mỹ nhân sở dĩ là mỹ nhân, là bởi nàng dù có khoác một mảnh giẻ rách lên người cũng có thể mặc ra cảm giác của bộ lễ phục cao cấp mấy chục vạn.

Trông như không trang điểm nhưng thực chất mỗi một sợi tóc đều đã qua bàn tay tạo hình của Khương Hân Nguyệt thành một lớp trang điểm giả mộc, phát huy vẻ đẹp của nàng đến cực điểm.