Chương 43

Ngay cả Hoàng hậu và Lương phi cũng ba lần bốn lượt ám chỉ, bảo nàng làm gì đó để kéo trái tim Tuyên Vũ Đế trở về.

Khương Hân Nguyệt chỉ giả vờ không hiểu, mỗi ngày cùng Hỉ Thước, Sương Hàng và mấy cung nữ thái giám như Giang Xuyên, đóng cửa ở trong Hợp Hi Cung nghiên cứu món ngon.

Hai vị ngự trù trẻ tuổi trong Ngự Thiện Phòng đã học được bí quyết nướng thịt, nghe nói còn được Tuyên Vũ Đế triệu vào Trường Tín Cung, nướng thịt riêng cho Hoàng đế và Lệ quý phi.

Cẩu Hoàng đế thật biết lấy thành quả của nàng đi ban ơn.

Điều này khiến cho đám ngự trù ghen tị muốn chết.

Những lão ngự trù trước đây khinh thường, giờ đều phải mặt dày đến thỉnh giáo cách nướng thịt.

Mọi người đều cho rằng trước đây là Lệ quý phi không để Trân Cơ nương nương vào mắt nên không tranh sủng, bây giờ nhận ra mối đe dọa từ Trân Cơ nương nương, vừa ra tay đã khiến Hợp Hi Cung thất sủng.

Cái nóng đỉnh điểm của mùa hạ đã qua, chớp mắt đã vào thu.

Khương Hân Nguyệt dựa vào tài nấu nướng điêu luyện mà thời đại này không có, không những không sống khổ sở như các nương nương trong các cung khác tưởng tượng, mà ngược lại còn tròn trịa ra một chút.

Đành chịu thôi, gần đây vào thu, nàng đã hầm rất nhiều món canh bổ dưỡng nhuận phổi kiểu Quảng Đông ở Ngự Thiện Phòng, uống vào khiến người ta da dẻ hồng hào, tinh thần rạng rỡ.

Ngay cả cung của Chu hoàng hậu, Lương phi, Đức phi cũng được nàng gửi tới, mà phải nói thật, các nàng đều cảm thấy mùa thu năm nay cơ thể họ đã khỏe hơn nhiều.

Đại công chúa, Nhị công chúa và Tam hoàng tử từ sau khi ăn thịt nướng ở Hợp Hi Cung, cứ dăm ba bữa lại đến chỗ Trân Cơ nương nương ăn chực, ăn đến bụng tròn căng mới chịu về.

Đã nửa tháng rồi, Hoàng thượng không đến Hợp Hi Cung.

Bởi vì Lệ quý phi bị bệnh, thái y nói là ưu tư thành bệnh, cần phải tĩnh dưỡng, hơn nữa không được chịu kích động, nếu không cơ thể suy sụp, sau này e là khó thụ thai.

Thừa Càn Cung.

Không khí trong toàn bộ đại điện vô cùng ảm đạm, Tuyên Vũ Đế gần đây tính tình không tốt lắm, đám cung nhân hầu hạ đều nơm nớp lo sợ, không dám có nửa phần sai sót.

“Hoàng thượng...”

Vương Đắc Toàn tim như treo lên tận cổ họng: “Trân Cơ nương nương lại đến Dực Khôn Cung rồi ạ.”

Tay còn xách theo canh thịt bò củ cải trần bì...

“Cạch!”

Cây bút lông sói trong tay Tuyên Vũ Đế bị bẻ gãy, mực văng đầy tay hắn nhưng hắn lại chẳng hề để tâm, giật lấy giấy Tuyên lau tay, mặt không biểu cảm nói: “Trẫm biết rồi, lui ra đi!”

Trân Cơ hầm canh bổ nửa tháng trời, một lần cũng không mang đến Thừa Càn Cung, dù hai cung cách nhau gần như vậy.

Trong lòng Tuyên Vũ Đế nghẹn lại, chua lòm.

Lệ quý phi nương nương và Tưởng chiêu nghi, ngay cả Đức phi nương nương và Lương phi nương nương cũng đã mang đến mấy lần.

Hôm qua Tuyên Vũ Đế đến Trường Tín Cung, còn nhìn thấy Khương Hân Nguyệt ở cửa Hợp Hi Cung, nửa tháng không gặp, nàng lại càng thêm xinh đẹp diễm lệ.

Thân hình đầy đặn, châu tròn ngọc sáng, làn da trắng phát sáng khiến nàng vừa quyến rũ mê người, lại vừa mang theo vài phần ngây thơ của thiếu nữ.

Tóm lại là một câu, không có sự sủng ái của Hoàng đế, ngày tháng của nàng vẫn trôi qua vô cùng tiêu dao thoải mái.

Khương Hân Nguyệt rong chơi nửa tháng trời từ Dực Khôn Cung trở về, đi ngang qua Thừa Càn Cung, cuối cùng lương tâm cũng trỗi dậy, muốn vào thăm Hoàng đế.

Vừa đi đến bậc thềm của Thừa Càn Cung, liền chạm mặt Lệ quý phi đi tới.

“Thần thϊếp thỉnh an Quý phi nương nương.”

Lệ quý phi không thèm nhìn nàng một cái, cúi đầu nhận hộp thức ăn từ tay Tịch Nguyệt, trực tiếp cho tiểu thái giám vào thông báo, rất nhanh... Vương Đắc Toàn liền ra mời Lệ quý phi vào.

Thân hình Lệ quý phi né sang một bên, Vương Đắc Toàn mới nhìn thấy Trân Cơ nương nương đang đứng dưới bậc thềm, mỉm cười.

Ông trợn to mắt, muốn mở miệng giải thích vài câu cho Hoàng đế, lại thấy Trân Cơ nương nương vẫy vẫy tay, dắt theo hai nha đầu Hỉ Thước và Sương Hàng chạy đi mất.

Không đúng!

Tại sao ông lại cảm thấy Hoàng thượng và Lệ quý phi gặp nhau là có lỗi với Trân Cơ nương nương chứ?