Chương 42

Cẩu Hoàng đế nghĩ rằng để nàng sinh con là ân huệ ban cho nàng sao?

“Tại sao phải là tiểu hoàng tử? Không thể là tiểu công chúa sao? Nếu thần thϊếp sinh công chúa, Hoàng thượng sẽ không thích con bé sao?”

“Nói bậy bạ gì đó?”

Tuyên Vũ Đế búng nhẹ trán nàng: “Sinh một tiểu công chúa đáng yêu giống nàng, trẫm sẽ chọn cho con bé một phu quân tốt như trẫm.”

Thôi xin đi!

Khương Hân Nguyệt không muốn con gái mình sau này gả cho một con ngựa giống.

Nàng xuyên không vào hậu cung, trở thành phi tần của Tuyên Vũ Đế, bất đắc dĩ mới phải tranh sủng, phải cùng bao nhiêu nữ nhân tranh giành một nam nhân.

Con gái của nàng không thể đi vào vết xe đổ của nàng.

Phò mã của con gái nàng sau này phải yêu thương con gái nàng, tôn trọng con gái nàng, nếu không làm được một đời một kiếp một đôi người thì không được phép cưới con gái nàng.

Trai lăng nhăng đừng có bén mảng tới.

Buổi thỉnh an ngày hôm sau, Lệ quý phi cáo bệnh không đến.

Khương Hân Nguyệt thầm nghĩ, có lẽ là vì đêm qua Hoàng đế ở chỗ nàng vừa dùng bữa, vừa có tiệc lửa trại, lại còn cùng Hoàng hậu và những người khác trò chuyện nên đã tức đến phát bệnh rồi.

Sau khi tan họp, Tưởng chiêu nghi dẫn theo Uyển quý nghi, Kim sung nghi đợi sẵn trên con đường nàng phải đi qua để về cung.

“Chát!”

Tô tiệp dư quỳ trên mặt đất, trên mặt hứng trọn một cái tát của Tưởng chiêu nghi, chỉ dám âm thầm rơi lệ.

“Tô tiệp dư được Hoàng thượng sủng ái hai ngày, đã không biết mình nặng mấy cân mấy lạng rồi sao? Dám cản đường của Tưởng chiêu nghi nương nương, mấy người đi trước như chúng ta khuyên ngươi một câu, trong lòng Hoàng thượng chỉ có Lệ quý phi nương nương, những kẻ không biết trời cao đất dày như các người chẳng qua chỉ là vật vui của Hoàng thượng mà thôi.”

“Vật vui thì phải có tự giác của vật vui, đừng tưởng làm mấy trò hề gây chú ý là có thể hơn được người khác, nhảy nhót như một vai hề xấu xí.”

Khương Hân Nguyệt thong thả bước tới, rất qua loa khom người: “Thần thϊếp thỉnh an ba vị tỷ tỷ, đây là có chuyện gì vậy ạ?”

Nàng tự mình đứng dậy, không cho Tưởng chiêu nghi cơ hội cố tình làm khó mình.

Tưởng chiêu nghi cũng không phải kẻ ngu như Sở tiệp dư, không dám đối đầu trực diện với nàng.

“Trân Cơ muội muội đến thật đúng lúc.”

Tưởng chiêu nghi liếc mắt nói: “Nghe nói muội và Tô tiệp dư cùng lúc vào cung, ít nhiều cũng có chút tình nghĩa, vừa rồi bổn cung đang đi trên đường, nàng ta lại cản đường bổn cung, muội nói xem nàng ta có đáng bị đánh không?”

Đây đâu phải là muốn đánh Tô tiệp dư?

Rõ ràng là muốn vả mặt Khương Hân Nguyệt.

“Vậy thì Tô tiệp dư thật quá bất cẩn rồi.”

Khương Hân Nguyệt “chậc chậc” hai tiếng: “Con đường lớn thế này, sau đầu Tô tiệp dư nên mọc thêm hai con mắt nữa, thấy là Tưởng chiêu nghi nương nương thì phải lập tức chạy đi. Dù sao muội còn trẻ, chạy thêm mấy bước cũng không sao, phải biết kính già yêu trẻ, hiểu không?”

Vòng vo nói Tưởng chiêu nghi đã già sắc suy nên nhường đường cho người mới, không nên cậy già lên mặt, ỷ vào thâm niên mà bắt nạt người mới.

“Kính già” là nói cho Tô tiệp dư nghe, còn “yêu trẻ” là nói cho Tưởng chiêu nghi nghe.

“Trong cung thần thϊếp còn có việc, không làm phiền Tưởng chiêu nghi tỷ tỷ dạy dỗ người mới nữa.”

Nàng lại phất khăn tay hành lễ khom người, vịn tay Hỉ Thước thong dong đi về phía Hợp Hi Cung.

Tưởng chiêu nghi tức giận lại tát Tô tiệp dư thêm hai cái nữa.

Khương Hân Nguyệt không có lòng tốt làm vị cứu tinh, có thể không nhiều chuyện thì sẽ không nhiều chuyện, đây là quy tắc sinh tồn của nàng ở hậu cung.

Nàng đã xuyên không thành phi tần hậu cung, không phải đến đây để kết bạn, mục tiêu của nàng rất rõ ràng, là làm sủng phi của thâm cung này.

Lệ quý phi lâm bệnh, Tuyên Vũ Đế tự nhiên phải đến quan tâm, liên tiếp năm ngày hắn đều nghỉ lại ở cung của Lệ quý phi.

Thịnh sủng như vậy, thật sự có thể gọi là người đứng đầu hậu cung.

Ban thưởng của Nội Vụ Phủ như nước chảy, không ngừng đổ vào Trường Tín Cung, không ít người đang chờ xem trò cười của Hợp Hi Cung.

Dù sao thì từ khi Khương Hân Nguyệt vào cung đã chia sớt một nửa sủng ái của Lệ quý phi, các phi tần trong hậu cung đều mong chờ hai người cấu xé nhau!