Chương 41

Chu hoàng hậu chưa bao giờ nghĩ đến việc che giấu nội tâm của mình trước mặt Tuyên Vũ Đế, bởi vì nàng ta biết, hậu cung này đối với Hoàng đế mà nói không hề có bí mật.

Những việc nàng ta làm, Hoàng đế đều biết.

Nhưng nàng ta là Trung cung Hoàng hậu, phi tần bất kính với nàng ta, nàng ta có quyền xử trí, bất kể cách làm có quang minh chính đại hay không, đó là thể diện và sự tôn trọng mà Tuyên Vũ Đế dành cho người thê tử kết tóc này.

Nàng ta ghét hạng người như Lệ quý phi, hắn cũng vô cùng rõ ràng.

Trong ánh mắt Tuyên Vũ Đế nhìn Khương Hân Nguyệt có sự dịu dàng mà chính hắn cũng không nhận ra: “Trân Cơ... quả thực rất tốt.”

Nàng chưa bao giờ nói xấu bất kỳ phi tần nào trước mặt hắn cũng chưa từng mách lẻo ai.

Nàng thấy ai tốt thì sẽ dùng chân tâm đối đãi, như Hoàng hậu, Lương phi và Đức phi.

Nàng thấy ai không tốt, đến giả tạo ngoài mặt nàng cũng không muốn làm.

Giống như yến tiệc thịt nướng hôm nay, nếu là phi tần khác, dù không hòa hợp với Lệ quý phi, Tưởng chiêu nghi nhưng đã mời Hoàng hậu và những người khác, vì để duy trì hình tượng lương thiện độ lượng của mình cũng sẽ mời đám người Lệ quý phi.

Khương Hân Nguyệt nàng lại đem yêu ghét bày cả ra mặt.

Tuyên Vũ Đế thích một người sống động, không mang mặt nạ giả tạo như vậy.

Trong Hợp Hi Cung truyền ra tiếng ca múa, hương thịt lan tỏa khắp nơi.

Lệ quý phi đến Thừa Càn Cung dâng canh bổ cho Tuyên Vũ Đế, nhìn lên bầu trời Hợp Hi Cung có làn khói trắng lượn lờ, ánh mắt ả càng thêm lạnh lẽo.

Tịch Nguyệt cẩn thận liếc nhìn một cái: “Nương nương, chúng ta có cần...”

“Khởi giá, hồi cung.”

Lệ quý phi vịn tay Tịch Nguyệt ngồi lên kiệu liễn: “Bổn cung không ăn của ăn bố thí.”

Ả đến Thừa Càn Cung dâng canh bổ, nếu Hoàng thượng đi cùng ả, người mất mặt là Trân Cơ. Nhưng nếu ả đến tận Hợp Hi Cung cướp người, gây ra cảnh khó xử như vậy, thể diện của ả biết để vào đâu?

Trong Diên Khánh Cung cũng thỉnh thoảng truyền ra tiếng khóc: “Nàng ta chính là cố ý nhắm vào ta, rõ ràng biết ta đang ở trong Diên Khánh Cung của Đức phi nương nương, mời Đức phi đi mà lại cố tình bỏ sót ta, nàng ta cố ý làm ta khó xử, lôi kéo Đức phi để đối phó với ta.”

Thư Họa cảm thấy suy nghĩ của chủ tử nhà mình quá cực đoan, bèn khuyên nhủ: “Chủ tử người đừng nghĩ nhiều quá, Trân Cơ nương nương không quen biết người, sao có thể cố ý nhắm vào người được chứ? Nô tỳ nghe nói Trân Cơ là người của Hoàng hậu nương nương, nàng ấy có quan hệ tốt với Đức phi, Lương phi nương nương cũng là điều nên làm.”

“Ngày nàng ta chuyển cung, Hoàng thượng đã đến chỗ ta, trong lòng chắc chắn đang nghĩ cách trả thù ta rồi!”

Nghĩ đi nghĩ lại, Tô tiệp dư lại khóc nấc lên.

Khương Hân Nguyệt không biết những chuyện xảy ra bên ngoài Hợp Hi Cung, nàng cùng Trưởng công chúa, Nhị công chúa, Tam hoàng tử quậy đến tận đêm khuya, mấy vị tiểu chủ tử đều buồn ngủ rũ ra mới kết thúc “bữa tiệc gia đình” náo nhiệt này.

Trong Hợp Hi Cung có một gian phòng phụ, là lúc mới xây cung, Nội Vụ Phủ vì muốn lấy lòng Hoàng đế mà đã xây một hồ suối nước nóng.

Khương Hân Nguyệt và Tuyên Vũ Đế từ trong suối nước nóng đi ra, đã là một canh giờ sau đó.

Những bọt nước bắn tung tóe bên bờ suối nóng đã nói cho các cung nhân hầu hạ biết bên trong không cần đến họ.

Nhìn Khương Hân Nguyệt không chút tâm cơ, mày mắt cong cong ý cười bên cạnh, Tuyên Vũ Đế vùi đầu vào cổ và tóc nàng: “Ái phi, sinh cho trẫm một tiểu hoàng tử đi!”

Thâm cung cô quạnh, hắn không thể lúc nào cũng ở bên nàng, cho nàng một đứa con cũng tốt.

Mối thâm tình này hắn đã định trước phải phụ bạc, chi bằng cứ thiên vị sủng ái nàng hơn một chút.

Chân tâm không thể cho nhưng sủng ái thì có thể.

Khương Hân Nguyệt sợ đến run người, nàng mới mười lăm tuổi, nàng không muốn sinh con, ít nhất cũng phải đợi đến khi nàng mười tám tuổi trưởng thành đã.

Nữ nhân thời cổ đại cơ thể chưa phát triển hoàn toàn đã sinh con, bao nhiêu người vì khó sinh mà mất mạng, nàng không muốn.