Khương Hân Nguyệt chính là thê tử của hắn, đang gọi người phu quân vất vả cả ngày bên ngoài về dùng bữa.
“Thần thϊếp tham kiến Hoàng thượng.”
“Nhi thần tham kiến Phụ hoàng.”
Dòng suy nghĩ của Tuyên Vũ Đế lập tức bị kéo về, Trân Cơ không phải là thê tử của hắn, thê tử của hắn đang mặc y phục giản dị, dung nhan đã già đi nhưng dưới ánh lửa trại, vẫn có thể thấp thoáng thấy được vẻ đẹp kiều diễm thời trẻ.
Khương Hân Nguyệt tay trái cầm cây cọ nhỏ, tay phải cầm xiên thịt cừu, người ám đầy khói lửa: “Hoàng thượng, thần thϊếp không tiện lắm, hôm nay là tiệc gia đình, người đừng trách tội thần thϊếp không biết lễ số nhé!”
Tuyên Vũ Đế nhìn chằm chằm xiên thịt trong tay nàng nhưng không quên đỡ Chu hoàng hậu dậy: “Làm phiền Trân Cơ nương nương của chúng ta làm ngự trù một phen, trẫm nào dám trách tội?”
Hắn xoa đầu Tam hoàng tử: “Thịt nướng Trân Cơ nương nương làm mùi vị thế nào?”
Tam hoàng tử ăn vụng bị phát hiện, cắn đôi môi bóng mỡ, mắt sáng long lanh: “Phụ hoàng, Trân Cơ nương nương giỏi quá, nhi thần lần đầu được ăn dương dụ ngon như vậy đó.”
Dương dụ chính là khoai tây, vì là do sứ thần mang về từ nước ngoài trăm năm trước nên gọi là dương dụ.
Lời nói trẻ con ngây thơ khiến mọi người bật cười.
Trên bàn đã bày mấy đĩa thịt xiên nướng xong, sau khi Tuyên Vũ Đế ngồi xuống, Chu hoàng hậu, Lương phi, Đức phi cũng lần lượt ngồi theo.
Hỉ Thước và Sương Hàng tiếp quản sự nghiệp nướng thịt của Khương Hân Nguyệt, để nàng cũng qua thưởng thức mỹ thực.
Cách ăn thịt nướng này vẫn phải do nàng tự tay chỉ dạy cho mấy vị nương nương.
Chu hoàng hậu ban đầu còn cảm thấy cách ăn thịt nướng này có phần tổn hại đến vẻ nho nhã nhưng sau khi học theo cách của Trân Cơ ăn một miếng thịt ba chỉ cuốn rau, dường như đã mở ra một cánh cửa thế giới mới.
Nhìn Hoàng thượng tuy vẫn tao nhã nhưng động tác lại nhanh gọn, dường như vô cùng thành thạo, Trân Cơ còn tự tay gỡ một xiên thịt bò vào trong lá rau diếp, thêm ớt xanh và tỏi sống, đút vào miệng Hoàng đế.
Hoàng đế không những không trách tội, còn cuốn lại một miếng cho Trân Cơ ăn.
Bọn họ trông giống như một đôi phu thê bình thường, ân ái nhất chốn dân gian.
Chu hoàng hậu chợt hiểu ra, Tuyên Vũ Đế có lẽ không phải xem Trân Cơ là người thay thế cho Lệ quý phi thời trẻ, mà hắn thật sự có mấy phần yêu thích Trân Cơ.
Bởi vì thiếu nữ này có một sức hút thân thiện, khi nàng thể hiện sự thiện chí, bất cứ ai cũng muốn gần gũi, kết giao với nàng.
Cứ nhìn xem, Đại công chúa bình thường cao ngạo và Nhị công chúa vốn lạnh lùng, cùng với đứa trẻ nghịch ngợm là Tam hoàng tử đều đã khuất phục trước sức hút của Trân Cơ, luôn miệng gọi Trân Cơ nương nương, niềm vui hiện rõ trên mặt.
Bữa thịt nướng này có thể nói là chủ và khách đều vui.
Sau bữa ăn, mấy vị chủ tử đều ăn no căng, Khương Hân Nguyệt lại cho người của Giáo Phường Ty vào tấu nhạc.
Đàn tỳ bà, hề cầm, không hầu, cổ cầm, tiêu, sáo, sắt, cầm, huân, sênh, trống và đàn Nguyễn.
Mỗi loại nhạc cụ khi độc tấu đều có âm vực độc đáo của riêng nó nhưng khi hòa tấu lại hòa hợp một cách lạ thường, lúc thì hùng tráng mạnh mẽ, lúc lại uyển chuyển dịu dàng...
Tiếng cười của trẻ con trong trẻo dễ nghe, các cung nữ thái giám cùng Khương Hân Nguyệt tay trong tay, vây quanh đống lửa nhảy múa.
Chu hoàng hậu ngồi bên cạnh Tuyên Vũ Đế, nụ cười giả tạo mười năm như một trên mặt được gỡ bỏ, để lộ ra mấy phần chân tâm: “Cũng có chút giống như thịnh hội săn bắn mùa đông của người Mông Cổ trên thảo nguyên.”
Tuyên Vũ Đế nghiêng đầu cũng nhìn nàng ta cười một tiếng: “Người Mông Cổ nướng thịt là cả con bò con cừu thái ra đĩa, không tinh tế bằng cách của Trân Cơ, hợp với người Đại Yến chúng ta hơn.”
Lúc này Khương Hân Nguyệt đã thay một bộ thường phục của cung phi, trước đống lửa dung nhan nàng như vầng trăng sáng trên trời, tỏa ra ánh sáng lung linh.
Nàng cười rạng rỡ như có thể xua tan mọi u ám và bóng tối, khiến người ta không khỏi muốn đuổi theo vẻ đẹp ấy.
Ánh mắt Chu hoàng hậu hiền từ: “Thảo nào Hoàng thượng lại thích nàng ấy, một người trong sáng vô tư như vậy, đến thần thϊếp cũng không thể ghét được.”