Chương 4

Vị Khương quý nhân mới vào cung này đúng là gan cùng mình, hệt như nghé con mới sinh không biết sợ hổ, cứ thế mà lao vào chỗ chết.

E rằng từ nay trong hậu cung sẽ chẳng còn ai nhớ đến cái tên Khương quý nhân nữa.

Khương Hân Nguyệt vừa được dìu về Tẩy Hà Điện, còn chưa kịp ngồi yên, đã có thái giám của hoàng đế tới truyền chỉ răn dạy. Nàng vốn đã thương tích đầy mình, nay lại thêm tội, chẳng khác nào họa chồng thêm họa.

Má nó! Hơn ngàn điều cung quy, nàng phải chép tận 2 lượt!

Cái xã hội phong kiến này thật đúng là gò bó đến nghẹt thở.

Trong lòng nàng âm thầm nghiến răng: [Hoàng đế chó, đợi ta thu phục được ngươi, ta cũng bắt ngươi chép 2.000 điều “quy tắc yêu chiều ái phi” xem có ngán không!]

Nhưng hiện tại, nàng chỉ có thể một mặt để cung nữ xoa thuốc vào những chỗ bầm tím, một mặt khom lưng chép lại đống cung quy đáng ghét kia.

Trường Tín Cung.

Tịch Nguyệt đang khéo léo chải mượt mái tóc dài đen nhánh cho chủ tử mình, khẽ cười: “Cứ tưởng Khương quý nhân ghê gớm thế nào, hóa ra chỉ đến vậy, còn chẳng bằng cái móng chân của nương nương nữa. Hoàng thượng thương xót nương nương, còn phạt ả ta chép cung quy cơ mà!”

Trong gương đồng lờ mờ phản chiếu gương mặt xinh đẹp, Lệ quý phi nhướng mày, giọng kiêu kỳ: “Người nào cũng mang ra so với bổn cung? Ả xứng chắc?”

Đẹp thì đã sao?

Năm nào ở đây chẳng có mỹ nhân nhập cung, nhưng mấy ai vượt được ả?

Cái gọi là nhan sắc vốn là thứ tầm thường nhất trong chốn hậu cung này. Nó phải trở thành vũ khí, chứ không phải dùng để khoe khoang.

Ngày hôm sau, ông trời chẳng chiều lòng người, mưa như trút nước.

Các phi tần từ chính thất phẩm trở lên đều phải đến Dực Khôn Cung của hoàng hậu vấn an.

Cũng may Khương Hân Nguyệt vừa khéo dừng ở bậc quý nhân tòng thất phẩm, khỏi phải chen vào đó để chịu nghe đám “bánh bèo chua ngoa” kia xỉa xói.

Nếu không, với việc hôm qua trước bị Lệ quý phi phạt, hôm sau lại bị hoàng đế quở trách, thì chẳng phải toàn bộ “ân sủng” của nàng đều hóa thành trò cười à?

Suốt một đêm cặm cụi chép cung quy mà vẫn chưa xong, cổ tay mỏi nhừ, nàng xoa nhẹ rồi bỗng nhoẻn miệng cười: “Hỉ Thước, chúng ta ra hồ ngắm sen đi. Mưa rơi mà ngắm sen, chắc chắn sẽ có cảnh sắc khác thường.”

Hỉ Thước hốt hoảng: “Á? Tiểu chủ, hay là... đừng đi nữa thì hơn!”

Chẳng phải Hỉ Thước không muốn, mà vì tiểu chủ của nàng ta cứ hễ bước chân ra ngoài là gây chuyện!

“Ngươi không đi thì ta dắt Sương Hàng đi vậy.”

Dứt lời, nàng liền kéo Sương Hàng đang giương ô, thẳng tiến vào màn mưa.

Hỉ Thước vốn theo hầu từ phủ vào cung, một lòng trung thành chỉ muốn điều tốt cho tiểu thư nhà mình, còn Sương Hàng là cung nữ do trong cung sắp xếp cho Khương Hân Nguyệt. Hỉ Thước không yên tâm, vội vàng cầm ô chạy theo sau.

Tháng Tám, ao sen trong cung nở rộ, đóa nào đóa nấy hồng thắm tươi tắn, lá xanh trải dài mướt mắt. Mưa rơi nặng hạt trên lá sen xanh biếc, bật tung thành từng giọt long lanh, vang lên như tiếng hạt châu khẽ gõ trên mâm ngọc.