Chương 39

“Cũng xem như nàng ta có mấy phần chân tâm.”

Chu hoàng hậu soi mình trước gương đồng, so sánh trâm hoa trên mão, đổi một đóa hoa trang nhã hơn: “Đã nói chúng ta mặc đơn giản một chút thì đừng quá cầu kỳ, Đại công chúa cũng ăn vận giản dị thôi.”

Lương phi đã lòng như tên bay, Chu hoàng hậu cũng không giữ nàng ấy lại, bảo nàng ấy mau về, dạy dỗ Đại công chúa điều gì nên nói, điều gì không nên nói.

Cơ hội Trân Cơ đã cho, có nắm bắt được hay không, phải xem bản thân Đại công chúa.

Bữa trưa Tuyên Vũ Đế ăn rất ít, Ngự Thiện Phòng tưởng rằng khẩu vị món ăn của bọn họ có vấn đề, nghiên cứu cả buổi trời.

Mãi đến khi hai vị ngự trù đến Hợp Hi Cung “bái sư học nghệ” trở về, bọn họ mới biết thì ra tối nay Trân Cơ nương nương lại làm thịt nướng.

Nhiều đầu bếp lão làng đã làm ở Ngự Thiện Phòng mấy chục năm không coi ra gì, Hoàng thượng chẳng qua là đang sủng ái Trân Cơ nương nương nên mới như vậy, đổi lại là phi tần khác, e là khó mà nuốt trôi!

Đối với việc mấy vị ngự trù trẻ tuổi sôi nổi thảo luận cách làm món thịt nướng kia mới lạ ra sao, bọn họ chỉ cảm thấy người trẻ làm việc không thực tế, chỉ toàn nghĩ đến chuyện nịnh bợ đi đường tắt.

Nhưng nấu ăn làm gì có đường tắt nào?

Ngon là ngon, không ngon là không ngon. Các vị quý nhân chủ tử trong cung đều có cái lưỡi vàng, thứ gì cũng nếm ra được.

Muốn nổi bật trong cung này, vẫn phải dựa vào bản lĩnh thật sự.

Khương Hân Nguyệt cũng nghĩ như vậy.

Muốn có được trái tim của Tuyên Vũ Đế, muốn chinh phục dạ dày của hắn thì phải có bản lĩnh thật sự.

May mà nàng đến từ thời hiện đại nổi tiếng về ẩm thực, tùy tiện làm một món thịt nướng, lẩu cũng đủ để chinh phục người cổ đại vốn nghèo nàn về mỹ thực.

Tuyên Vũ Đế bữa trưa ăn không no, đến giờ Thân đã không chịu nổi nữa, bụng kêu ùng ục.

“Vương Đắc Toàn, bên Hợp Hi Cung có ai qua báo lại chưa? Khi nào thì dùng bữa?”

Vương Đắc Toàn cũng đói, ông cũng ăn không no, mặt mày khổ sở nói: “Thưa Hoàng thượng, nói là phải đến giờ Tuất. Hoàng thượng, hay là người cho truyền bữa tối trước, thịt nướng để ăn khuya vậy.”

“Không được!”

Tuyên Vũ Đế dứt khoát từ chối, ép mình lờ đi cảm giác trống rỗng trong bụng, nghiêm túc phê duyệt tấu chương.

Đã nhịn lâu như vậy rồi, bây giờ mà dùng bữa, chẳng phải là công sức đổ sông đổ bể sao?

“Vương Đắc Toàn, ngươi có ngửi thấy mùi thịt nướng không?”

Không lâu sau, Tuyên Vũ Đế hít hít mũi: “Có phải Trân Cơ đã bắt đầu nướng thịt rồi không?”

Trong mắt Vương Đắc Toàn lại ánh lên hy vọng, ông vội nói: “Nô tài cho người qua hỏi lại ạ.”

“Không cần!”

Tuyên Vũ Đế cảm thấy, hỏi dồn dập như vậy, tỏ ra mình rất muốn ăn, quá mất giá.

Hắn khép tấu chương lại, đứng dậy thay một bộ thường phục màu tím sẫm: “Dù sao chính sự cũng đã xử lý xong, trẫm tự mình qua xem thử món thịt nướng này rốt cuộc được làm như thế nào.”

Khương Hân Nguyệt định thời gian ăn thịt nướng là vào giờ Tuất, tức là từ bảy giờ đến chín giờ tối.

Màn đêm mùa hè buông xuống đặc biệt chậm, bảy giờ tối trời vẫn chưa tối hẳn, tiệc lửa trại phải đợi đến khi trời tối đen mới đẹp.

Nữ quan của Giáo Phường Ty trong cung nhận được lệnh của Trân Cơ nương nương, tối nay phải đến Hợp Hi Cung tấu nhạc cho Hoàng thượng, Hoàng hậu, Lương phi, Đức phi và các vị tiểu chủ tử nghe, lại được một phen tập luyện.

Mỗi lần trong cung có yến tiệc, đều là cho Giáo Phường Ty đưa vũ nữ và ca kỹ xinh đẹp đến, những nhạc công kia chỉ là làm nền cho các mỹ nữ đó.

Hiếm có khi Trân Cơ nương nương của Hợp Hi Cung lại yêu thích nhạc cụ hơn, các nhạc công muốn được nở mày nở mặt, vắt óc suy nghĩ tập luyện một bản hợp tấu mười hai loại nhạc cụ.

Tuyên Vũ Đế đến Hợp Hi Cung khi còn kém một khắc nữa là đến giờ Tuất nhưng cảnh tượng náo nhiệt trước mắt khiến hắn nghi ngờ mình đã đi nhầm chỗ.

Vẫn là Khương Hân Nguyệt nhìn thấy hắn trước, vẫy tay với hắn: “Hoàng thượng, mau qua đây! Chỉ còn chờ người thôi.”

Dáng vẻ tùy ý thong dong đó khiến Tuyên Vũ Đế ngỡ như mình đã đến chốn dân gian, trở thành một phú thương giàu có bậc nhất.