Chương 38

Sao có thể chứ?

Ông hầu hạ Hoàng đế đã hơn hai mươi năm, chưa từng thấy hắn vì nữ nhân nào mà để tâm đến vậy.

Lệ quý phi trước đây quả có vài phần được lòng Hoàng thượng, chỉ vài phần đó thôi đã khiến Lệ quý phi độc sủng hậu cung hơn mười năm, Trân Cơ nương nương mới vào cung được bao lâu chứ?

Không thể nào.

Ai ai cũng ngưỡng mộ Khương Hân Nguyệt vào cung chỉ vỏn vẹn ba tháng, tốc độ tấn phong lại nhanh như diều gặp gió nhưng bản thân nàng lại không vui vẻ gì mấy.

Trân Cơ...

Ở vùng Tứ Xuyên có một loài động vật được bảo vệ cấp một, gọi là… gà rừng.

Trông xám xịt.

Trên Trân Cơ là chính lục phẩm Trân Quý Cơ...

Trân Quý Kê (Gà quý hiếm)...

Emm...

Sớm biết một bữa thịt nướng đổi lại là tấn phong Trân Cơ, nàng thà tối qua chưa từng ăn bữa thịt nướng đó.

Tuy nhiên...

Vừa về đến Hợp Hi Cung chưa được bao lâu, Vương Đắc Toàn đã tới, còn nói buổi tối muốn dùng bữa ở chỗ Trân Cơ nương nương, bảo nàng chuẩn bị cho tốt.

Khương Hân Nguyệt nhìn hai chiếc bàn gỗ lê lớn đặt giữa sân, trên bàn bày đầy các loại xiên thịt đã được xiên sẵn, cùng với thịt ba chỉ thái lát và các loại rau củ.

Gia vị còn nhiều hơn tối qua rất nhiều.

Thậm chí còn có cả ngự trù của Ngự Thiện Phòng tới, nói là muốn quan sát học hỏi, mong Trân Cơ nương nương không tiếc lời chỉ giáo.

Nguyên do là chuyện tối qua Khương Hân Nguyệt thể hiện tài nấu nướng, giữ Hoàng đế lại Hợp Hi Cung đã truyền khắp hậu cung.

Nghe nói tối qua Hoàng thượng còn muốn nghỉ lại chỗ Trân Cơ nhưng Trân Cơ nương nương đã khuyên Hoàng thượng đến chỗ Tô tiệp dư.

Xem ra, Trân Cơ nương nương quả là người đắc ý số một chỉ sau Lệ quý phi.

Không thể không nói, đây là một sự hiểu lầm đẹp đẽ.

Tối qua Tuyên Vũ Đế vốn không định nghỉ lại Hợp Hi Cung, Khương Hân Nguyệt cũng không muốn trở thành mục tiêu công kích cũng không cố ý trêu chọc hắn, thậm chí vì hắn ăn hết thịt của mình mà có chút tức giận.

Khương Hân Nguyệt hai mắt nhìn trời, dường như đã nghĩ đến số phận bi thảm sau này của mình bị tên cẩu Hoàng đế coi như ngự trù mà sai bảo.

Nhưng nghĩ lại, nàng muốn thoát khỏi phong hiệu Trân Cơ này thì phải dùng hết mọi cách để lấy lòng Tuyên Vũ Đế.

Đúng như câu nói, muốn nắm giữ trái tim của một người nam nhân thì phải nắm giữ dạ dày của hắn.

Câu nói này xưa nay đều đúng.

Nàng như đã hạ quyết tâm, thay một bộ y phục gọn gàng, bảo Hỉ Thước và Sương Hàng phụ giúp, bắt đầu ướp thịt.

Tối qua thời gian không đủ, thịt ướp chưa đủ ngấm vị, theo khẩu vị của nàng thì chưa đủ ngon.

Nhưng hôm nay vẫn còn sớm, thời gian rất dư dả, thịt nướng tối nay mới là hoàn hảo nhất.

Đổ dầu, rắc muối, cho rượu trắng, hành gừng, lá thơm, bột ngũ vị hương, xoa bóp trộn đều rồi để yên, một loạt thao tác hoa cả mắt khiến các ngự trù đều ngẩn người ra.

Làm như vậy mà đồ ăn có thể ngon được sao?

Không chắc lắm, cứ xem tiếp đã.

“Hỉ Thước.”

Khương Hân Nguyệt lau mồ hôi trên trán, nói: “Đến Dực Khôn Cung, Diên Khánh Cung, Thuận An Cung một chuyến, mời Hoàng hậu nương nương, Lương phi tỷ tỷ và Đức phi tỷ tỷ tới đây. Đúng rồi, bảo Đại công chúa, Nhị công chúa và Tam hoàng tử cùng đến cung của ta dùng bữa tối.”

Muốn để Hoàng hậu tin rằng nàng thật sự không có dã tâm tranh giành vị trí chủ hậu cung, chỉ dựa vào miệng lưỡi lấy lòng là không đủ, hành động cũng phải chân thành hơn một chút.

Mùa hè oi bức, Khương Hân Nguyệt sợ thịt bị ôi thiu, còn cho gọi Nội Vụ Phủ chuyến này đến chuyến khác vận chuyển băng tới.

Tuy có hơi phiền phức nhưng cũng đành chịu, ai bảo thời cổ đại không có điện, càng không có tủ lạnh chứ!

Dực Khôn Cung.

Lương phi đang chải tóc cho Hoàng hậu, nghe Phân Vân bẩm báo, có chút kinh ngạc: “Người của Hợp Hi Cung thật sự nói vậy sao?”

Phân Vân gật đầu: “Vâng, còn nói mấy vị tiểu chủ tử cũng có thể cùng qua, tiểi cung nữ đó còn nói Trân Cơ nương nương bảo ăn thịt nướng phải đông người mới náo nhiệt.”

Lương phi tấm tắc lấy làm lạ: “Người khác chỉ mong chiếm giữ Hoàng thượng cho riêng mình, nàng ta nghĩ gì vậy, không nắm bắt cơ hội ở riêng với Hoàng thượng cho tốt, lại còn mời cả Hoàng hậu nương nương và chúng ta qua đó?”