Nghe nói lúc đầu Trân dung hoa thất sủng, chính là nhờ cướp Hoàng thượng từ tay Sở tiệp dư nửa đường mới giành lại được thánh sủng.
Sao nàng ta mới được thị tẩm có mấy ngày, Trân dung hoa đã cảm thấy địa vị của mình bị uy hϊếp, định ra tay với nàng ta sao?
Số mệnh của nàng ta sao lại khổ thế này?
Tiếng khóc nức nở khe khẽ như tiếng mèo con, đáng thương lại bất lực.
“Ái phi sao thế này?”
Tuyên Vũ Đế được Khương Hân Nguyệt cho ăn no uống say, lòng vẫn chưa thỏa mãn, tâm trạng tốt vào đến tẩm cung của Tô quý nhân, nghe thấy tiếng khóc cũng không quay đầu bỏ đi: “Sao lại khóc?”
Tô quý nhân đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt sưng đỏ nhìn Tuyên Vũ Đế, sau đó vội vàng lau nước mắt: “Hoàng... Hoàng thượng, thần thϊếp... thần thϊếp còn tưởng người không đến.”
Diên Khánh Cung và Hợp Hi Cung cách nhau rất xa, nàng ta vậy mà biết hắn đã đến chỗ Trân dung hoa sao?
Tâm trạng tốt đẹp ban nãy đã tan thành mây khói.
Tuyên Vũ Đế thu lại ý cười, căn dặn Vương Đắc Toàn: “Trên người trẫm toàn mùi, đi lấy nước tắm tới đây.”
Món ăn mà Trân dung hoa gọi là thịt nướng kia, lại là món ngon nhất mà hắn từng ăn trong suốt hai mươi tám năm cuộc đời.
Hắn là Hoàng đế, tất cả những gì tốt đẹp nhất trong thiên hạ, hắn đều là người sở hữu đầu tiên, vậy mà hắn còn chưa từng được nếm qua mỹ vị như vậy, huống chi là người khác.
Hóa ra không phải hắn không coi trọng chuyện ăn uống, mà là chưa có món ngon nào khiến hắn phải động lòng.
Nghĩ đến hôm nay hắn đã ăn quá nửa phần thịt nướng của Trân dung hoa, lúc đi Trân dung hoa còn tức đến nỗi không thèm để ý đến hắn, hắn bất giác bật cười khe khẽ.
Tô quý nhân nhìn Hoàng đế với nụ cười tuấn mỹ, bất giác đỏ mặt, tựa vào lòng Tuyên Vũ Đế làm nũng: “Hoàng thượng đang cười thần thϊếp hay khóc sao?”
Tuyên Vũ Đế cúi đầu: “Ái phi hôm nay dùng dầu hoa quế à?”
Tô quý nhân - người đã cố ý trang điểm từ đầu đến chân vuốt lại mái tóc: “Hoàng thượng có thích không?”
Đến cả việc nàng ta đổi dầu thoa tóc mà cũng biết, trong lòng Hoàng thượng chắc chắn có nàng ta.
Nếu không phải, hậu cung nhiều nữ nhân như vậy, sao lại chỉ phát hiện ra sự thay đổi của một mình nàng ta chứ?
Tuyên Vũ Đế đặt người nằm xuống giường: “Ái phi trời sinh đã xinh đẹp, cho dù không dùng những thứ đó cũng đủ khiến trẫm say lòng rồi.”
Tô Quý nhân thẹn thùng cười: “Thần thϊếp chỉ luôn muốn thể hiện mặt tốt nhất của mình cho Hoàng thượng xem, kẻo Hoàng thượng có người mới rồi lại quên mất thần thϊếp.”
Ngọn nến bị thổi tắt mang đến sự tĩnh lặng, Vương Đắc Toàn lắc đầu, đóng cửa tẩm điện lại.
Tô quý nhân này vẫn không có chút tinh ý nào, Hoàng thượng đâu phải đang khen nàng ta?
Là không thích ngửi mùi dầu thoa tóc, càng không thích ăn phải cả miệng son phấn!
Nói đến người hợp ý Hoàng thượng, quả nhiên vẫn phải là Trân dung hoa nương nương, ngay cả Lệ quý phi có lúc còn không hiểu được ý của Hoàng thượng nhưng Trân dung hoa thì không cần Hoàng thượng phải nói, chỉ một ánh mắt cũng có thể hiểu.
Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa chân tình và giả ý.
Thương thay Trân dung hoa đối với Hoàng thượng một lòng tình sâu cũng không biết nàng có thể hợp ý Hoàng thượng đến bao giờ?
Hy vọng sẽ được lâu một chút, nếu không thì thật quá đáng thương.
Ngày hôm sau, thánh chỉ phong Tô quý nhân làm Tiệp dư được ban xuống nhưng vào lần đầu tiên Tô tiệp dư đáng lẽ phải vui mừng đến Dực Khôn Cung thỉnh an Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng lại ban thêm một đạo thánh chỉ, phong Trân dung hoa làm Trân Cơ nương nương, tòng lục phẩm.
Tô tiệp dư là vì thị tẩm mới được tấn phong, còn Khương Hân Nguyệt nàng dựa vào cái gì?
Thánh chỉ vừa ban, những ánh mắt ghen ghét trút lên người Tô tiệp dư lập tức vơi đi quá nửa.
Vương Đắc Toàn gần như hoài nghi, thật ra Hoàng thượng căn bản không phải muốn thăng chức cho Tô tiệp dư, mà là muốn tấn phong cho Trân Cơ nương nương nhưng lại sợ chỉ phong một mình nàng quá nổi bật, sợ nàng lại bị người ta hãm hại nên mới nâng Tô tiệp dư lên.
Ý nghĩ nguy hiểm này khiến Vương Đắc Toàn phải lắc đầu.