Giang Xuyên không biết chủ tử muốn làm gì nhưng vẫn nghe lời đến Nội Vụ Phủ, lấy những thứ chủ tử cần.
Thái độ của thái giám Nội Vụ Phủ đã không còn nhiệt tình như trước nhưng ít ra cũng không dám làm mất mặt Hợp Hi Cung.
Dù sao, vị Trân dung hoa kia không chỉ được sủng ái trước mặt Hoàng thượng, mà ở chỗ Hoàng hậu nương nương cũng có vài phần thể diện.
Bên Ngự Thiện Phòng, là đích thân Khương Hân Nguyệt đến.
Gia vị ướp thịt nướng khá phức tạp, nàng sợ Hỉ Thước bọn họ nói không rõ nên tự mình đến chuẩn bị.
Ngự Thiện Phòng rất lớn, đúng lúc đang chuẩn bị bữa tối, các loại thực phẩm cũng rất đầy đủ.
Khương Hân Nguyệt bảo ngự trù thái cho nàng năm đĩa thịt bò thái lát, ba đĩa thịt cừu thái lát, năm đĩa thịt ba chỉ, hai đĩa khoai tây thái lát, hai rổ rau xà lách, tỏi thái lát, ớt xanh và ớt hiểm thái khoanh mỗi loại một đĩa.
Muối, dầu thì là, ngũ vị hương...
Các ngự trù đều cảm thấy Trân dung hoa có phải điên rồi không? Nếu không tại sao lại lấy nhiều thịt sống về như vậy?
Hợp Hi Cung lại không có bếp nhỏ, số thịt này làm sao nấu chín được?
Trong Hợp Hi Cung, mọi thứ đã chuẩn bị xong, Thừa Càn Cung đã bắt đầu dùng bữa tối.
Tuyên Vũ Đế nhìn lượng thịt trên bàn giảm đi rõ rệt, nhíu mày: “Gần đây có nơi nào bị nạn đói sao?”
Vương Đắc Toàn còn đang ngơ ngác, mờ mịt lắc đầu: “Chưa từng nghe nói ạ!”
Giọng Tuyên Vũ Đế không vui không giận: “Vậy tại sao lại đối xử với trẫm khắc nghiệt như vậy?”
Hắn tự hỏi mình không phải là người ham ăn uống nhưng mấy món thịt trên bàn này, phần lượng ít đến đáng thương, bảo một người ăn thịt như hắn làm sao động đũa đây?
Thái giám chưởng sự hầu hạ ở Ngự Thiện Phòng vội vàng quỳ xuống nói: “Thưa Hoàng thượng, hôm nay Trân dung hoa nương nương đã đích thân đến Ngự Thiện Phòng, lấy đi phần lớn thịt sống, đặc biệt... đặc biệt là thịt chuẩn bị cho Thừa Càn Cung, nương nương đã lấy đi hơn một nửa, còn nói nếu Hoàng thượng có hỏi thì cứ nói là nàng ấy muốn ăn...”
Dám giành đồ ăn với Hoàng đế, Vương Đắc Toàn thật sự kính nể Trân dung hoa là một trang hảo hán.
Tuyên Vũ Đế nghe nói là Khương Hân Nguyệt, cơn giận trong lòng đã tan đi quá nửa, chắc là ghen tuông vì hắn sủng ái Tô quý nhân nên cố ý giở tính trẻ con với hắn.
Nhưng hành vi “cướp thức ăn từ miệng rồng” này của nàng, vẫn khiến Tuyên Vũ Đế có cảm giác bị xúc phạm nho nhỏ.
Về chuyện này, Khương Hân Nguyệt chỉ muốn nói, số lần xúc phạm nhiều lên rồi cũng sẽ quen thôi, thói quen là một thứ rất đáng sợ.
Nàng từng chút một thăm dò xúc phạm, Tuyên Vũ Đế lần lượt dung túng không tính toán, mỗi lần nàng lại quá đáng hơn một chút, khả năng chấp nhận của Tuyên Vũ Đế sẽ được mở rộng vô hạn.
Cuối cùng, bất kể Khương Hân Nguyệt làm gì, hắn cũng sẽ không cảm thấy có gì không đúng, thậm chí còn dung túng nàng.
Thật ra chỉ là thói quen được hình thành qua ngày tháng tích lũy mà thôi, người ngoài sẽ tưởng là Hoàng đế yêu sâu đậm nàng, mới nuông chiều nàng như vậy.
Đây chính là mục đích mà nàng muốn đạt được.
“Mưa dầm thấm lâu” mà dạy dỗ Tuyên Vũ Đế, là nhiệm vụ quan trọng bậc nhất trên con đường trở thành sủng phi của nàng.
Khi trời tối sầm lại, từ Hợp Hi Cung tỏa ra một mùi thịt nướng nồng nặc, nói là thơm mười dặm cũng không quá.
Tuyên Vũ Đế ăn chưa no, đang ngồi trên thánh giá chuẩn bị đến Diên Khánh Cung thì thấy một làn khói trắng dày đặc lượn lờ trên bầu trời Hợp Hi Cung không xa.
Hắn ngồi thẳng người dậy: “Vương Đắc Toàn, Hợp Hi Cung cháy rồi sao?”
Vương Đắc Toàn cũng nghểnh cổ nhìn: “Trông không giống cháy, nô tài qua đó xem thử.”
“Cùng đi!”
Tuyên Vũ Đế lên tiếng, các thái giám khiêng long liễn vội vàng xuất phát qua đó, bọn họ đã cảm nhận được sự sốt ruột của Hoàng đế.
Càng đến gần, mùi thơm càng nồng nặc, khiến người ta chảy nước miếng.
Một cung nhân được Trân dung hoa đích thân gói cho một cuốn thịt bò rau, đang vui vẻ đi ra từ Hợp Hi Cung, chuẩn bị ăn cuốn rau mới lạ lại ngon miệng đó thì thấy ngự giá đã dừng trước mặt mình.
Hắn ta vội vàng giơ hai tay qua đầu, dâng cuốn rau lên, quỳ trên đất nói: “Nô tài... đây là do Trân dung hoa nương nương tự tay gói, ban thưởng cho nô tài, nô tài mời... mời Hoàng thượng dùng thử.”