“Thần thϊếp không muốn.”
Ân điển mà các hậu phi khác cầu còn không được, nàng lại tránh như tránh tà: “Hoàng hậu nương nương đối với thần thϊếp rất tốt, Lương phi tỷ tỷ cũng vậy, thần thϊếp không muốn để người ta nói thần thϊếp bất kính với Hoàng hậu nương nương, làm Hoàng hậu nương nương mất mặt, thần thϊếp sẽ không vui.”
Nàng nũng nịu lắc lắc cổ Tuyên Vũ Đế: “Hoàng thượng, người... người lần sau đừng dũng mãnh như vậy nữa! Chân thần thϊếp mềm nhũn cả rồi.”
Mỹ nhân thổi hơi như lan bên tai hắn, suýt chút nữa khiến hắn thành trì thất thủ, trước khi mọi chuyện trở nên mất kiểm soát hơn, hắn đã vội vàng bỏ chạy.
Khương Hân Nguyệt nhếch môi cười, lập tức đứng dậy, gọi Hỉ Thước và Sương Hàng đến trang điểm chải chuốt cho mình.
Nàng mặc một bộ kỳ trang màu hồng phấn dài đến mắt cá chân, áo bông viền lụa màu hoa sen nhạt thêu hoa hải đường, thân áo là đoạn nguyệt phẩm, toàn thân thêu các họa tiết cành đào, bươm bướm, hình dáng đa dạng, kiểu cách phong phú.
Tôn lên dung mạo vốn đã không tầm thường của Khương Hân Nguyệt, càng thêm diễm lệ động lòng người, yêu kiều mơn mởn.
Chải tóc hai bím, đeo bông tai và vòng tay, trâm cài đầu, hoa nhung lớn và hoa mai, vô cùng lộng lẫy.
Lại đi thêm đôi giày đế hoa bồn, thật sự khiến Hỉ Thước và Sương Hàng cũng không rời mắt được.
Dực Khôn Cung.
Cả phòng hậu phi mắt đều dán ra cửa, Tưởng chiêu nghi gần đây khá được sủng ái, nàng ta mặc cung trang màu hồng, dung mạo tú lệ thêm hai phần, che miệng cười khẽ: “Trân dung hoa này hôm qua đã thị tẩm, chắc là cơ thể đã khỏe lại rồi, sao còn chưa đến thỉnh an Hoàng hậu nương nương?”
Lương phi không phải đã khen Trân dung hoa hiểu chuyện, nói nàng không giống Lệ quý phi cậy sủng của Hoàng thượng mà không coi Hoàng hậu ra gì sao?
Bị vả mặt rồi chứ?
Có thể thấy nữ nhân trong cung này, một khi có được thịnh sủng, đều sẽ vểnh đuôi lên làm người.
Trân dung hoa cũng vậy.
Ánh nắng chói chang đã chiếu xiên vào cửa chính của đại điện Dực Khôn Cung, một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện: “Mới một đêm không gặp, Chiêu nghi nương nương đã nhớ thần thϊếp đến vậy sao?”
Giữa những tia nắng vụn vặt, một thiếu nữ xinh đẹp rạng ngời hiện ra, vận một bộ y phục màu hồng, thướt tha uyển chuyển bước vào.
“Thần thϊếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương, thần thϊếp đêm qua kinh hãi, thân thể mệt mỏi nên đến muộn, xin Hoàng hậu nương nương thứ tội.”
Thái độ khiêm nhường của nàng như một cái tát vào mặt Tưởng chiêu nghi cũng là một sự nể mặt rất lớn cho Chu hoàng hậu.
Chu hoàng hậu cũng vui vẻ đáp lại nàng mấy phần: “Trân dung hoa không cần đa lễ, mau đứng dậy ngồi đi, tuy đêm qua Sở tiệp dư hành sự hoang đường nhưng dù sao Hoàng thượng cũng sủng ái ngươi, nay ngươi đã khỏe lại, vậy hôm nay bổn cung sẽ cho Nội Vụ Phủ đến giúp ngươi chuyển cung.”
“Chuyển cung?”
Ngoại trừ Lương phi và Đức phi đã sớm biết chuyện này, trên mặt không có biểu cảm gì, các phi tần khác đều lộ vẻ kinh ngạc.
Lệ quý phi tuy ngoài mặt không biểu lộ nhưng trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc.
Hoàng thượng bảy ngày nay đều không đến Tẩy Hà Điện, còn thị tẩm Tô quý nhân được sắp xếp ở trong cung của Đức phi, ả còn tưởng sự mới mẻ của Hoàng đế đã qua rồi.
Sao lại có chuyện chuyển cung mà ả không hề hay biết?
Lệ quý phi gõ gõ lên hộ giáp: “Hoàng hậu nương nương thương tiếc Trân dung hoa, vốn là phúc phận của nàng ấy, chỉ là chuyện lớn như chuyển cung, Hoàng hậu nương nương không hỏi ý của Hoàng thượng sao?”
Khương Hân Nguyệt thầm nghĩ, nói về sự bình tĩnh, Lệ quý phi vẫn không bằng Chu hoàng hậu.
Lệ quý phi hỏi như vậy, đúng là trúng ý của Chu hoàng hậu.
Chỉ thấy Hoàng hậu nương nương mỉm cười, tâm trạng khá tốt nói: “Bổn cung tuy là Hoàng hậu nhưng đúng như Lệ quý phi đã nói, chuyện lớn như chuyển cung, bổn cung sao dám tự ý quyết định? Chuyện Trân dung hoa chuyển đến Hợp Hi Cung là do chính miệng Hoàng thượng ngự ngôn.”
Hộ giáp nhọn hoắt đâm vào lòng bàn tay, Lệ quý phi vậy mà không thấy đau, ả cười lạnh lùng: “Vậy thì chúc mừng Trân dung hoa, Hợp Hi Cung cách Thừa Càn Cung chỉ một chén trà, Hoàng thượng thật sự là đặt ngươi trên đầu quả tim mà thương yêu rồi.”