“Đó là vì ta có Hoàng thượng che chở, mới không đến mức bị ngươi dọa ngất đi.”
Khương Hân Nguyệt lau đi những giọt nước mắt không hề tồn tại, ấm ức nói: “Thái y nói ta bị kinh sợ quá độ, cần phải tĩnh dưỡng thật tốt, nếu lại bị kinh sợ lần nữa, sẽ bệnh vào cao hoang, thuốc thang vô hiệu, Sở tiệp dư đây là muốn dọa chết ta sao?”
Tuyên Vũ Đế nhân cơ hội xử phạt: “Sở tiệp dư lòng dạ độc ác, mưu hại hậu phi, kể từ hôm nay, giáng làm Mạt đẳng Canh y, sung vào Tân Giả khố làm nô.”
Bất kể có phải nàng ta đến lãnh cung thả Khương Vũ Đồng ra hay không, Hoàng đế nói phải thì nhất định là phải.
Dù sao nàng ta cũng đầy ác ý với mình, Khương Hân Nguyệt không ngại thuận theo ý Hoàng đế trước, xử trí Sở tiệp... à không, Sở canh y.
Còn hung thủ thật sự sau lưng là ai, nàng không vội, người nên vội là kẻ đứng sau màn.
Bận rộn cả buổi, Tuyên Vũ Đế nghỉ lại ở Tẩy Hà Điện.
Bảy ngày không gặp, Đế vương nhiệt tình đến mức Khương Hân Nguyệt cũng không chống đỡ nổi, sau cơn mây mưa, Vương Đắc Toàn theo lệ thường dâng lên canh bổ sau cuộc vui.
Cứ ngỡ nàng không biết, thấy nàng uống một hơi cạn sạch, Vương Đắc Toàn còn có chút tự trách.
Tuyên Vũ Đế cũng yêu chiều hôn lên má nàng: “Ái phi có muốn thứ gì không?”
Vừa nói xong, hắn liền có chút hối hận.
Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy, huống hồ hắn là Hoàng đế nhất ngôn cửu đỉnh, lỡ như Trân dung hoa đưa ra yêu cầu gì khó xử, hắn nên đáp ứng hay không đáp ứng đây?
“Thần thϊếp muốn...”
Nàng ôm lấy vòng eo săn chắc của Tuyên Vũ Đế, ngẩng đầu nhìn hắn, tựa như đang chiêm ngưỡng cả thế giới của mình, ánh mắt tràn đầy yêu thương khiến hắn gần như không dám nhìn thẳng.
Thiếu nữ chân thành dâng hiến trái tim mình, vụng về yêu hắn: “Thần thϊếp hơi tham lam, muốn... trái tim của Hoàng thượng.”
Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của Tuyên Vũ Đế, vẻ đề phòng trong mắt hắn tan đi, dịu dàng nói: “Trái tim của trẫm sớm đã là của ái phi rồi, không tin ái phi tự mình sờ xem?”
Hắn nắm tay Khương Hân Nguyệt, đặt lên ngực mình.
Cảm giác cơ bắp dưới tay khiến nàng mừng như hoa nở nhưng lại cố gắng kiềm chế, giả vờ xấu hổ kích động, áp mặt lên l*иg ngực rắn chắc của Tuyên Vũ Đế.
Gã nam nhân mồm mép dẻo quẹo, Khương Hân Nguyệt mới không tin lời ngon tiếng ngọt của hắn.
Nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc nàng cùng gã nam nhân mồm mép dẻo quẹo nhưng bản lĩnh phương diện kia cực tốt này lại đại chiến ba trăm hiệp.
Do quá chủ động, ngày hôm sau Khương Hân Nguyệt đã được trải nghiệm cảm giác mà trong tiểu thuyết hay nói, nữ chính sau khi bị tổng tài bá đạo đè trên giường hung hăng sủng ái, chân mềm đến mức không xuống được giường.
Sáng sớm Tuyên Vũ Đế lâm triều, nàng còn muốn ân cần một lần, giúp Tuyên Vũ Đế thay y phục, kết quả vừa đứng dậy, hai chân đã mềm nhũn vô lực ngã nhào.
Nếu không phải Hoàng đế mắt nhanh tay lẹ đỡ lấy nàng, e là đã ngã sấp mặt, mất hết cả mặt mũi.
Tuyên Vũ Đế mặt mày thỏa mãn, bế ngang nàng lên đặt lên giường: “Trẫm đã cho người đến Dực Khôn Cung nói nàng hôm nay cơ thể không khỏe, không cần đến thỉnh an.”
“Sao được chứ?”
Khương Hân Nguyệt liếc hắn một cái: “Thần thϊếp hôm nay còn muốn nhờ Hoàng hậu nương nương cho người chuyển cung cho thần thϊếp nữa! Thần thϊếp phải đi.”
“Trẫm bảo Vương Đắc Toàn đến Nội Vụ Phủ dặn người tới, ngoan ngoãn đi.”
Khương Hân Nguyệt liền ôm cổ hắn, trong lòng trong mắt đều là hắn, nói: “Thần thϊếp biết Hoàng thượng thương xót thần thϊếp, thần thϊếp trong lòng rất vui. Nhưng thần thϊếp đã bệnh bảy ngày không thỉnh an Hoàng hậu nương nương rồi, nay đã thị tẩm rồi mà còn không đi, người khác sẽ cho rằng thần thϊếp cậy sủng mà kiêu mất.”
“Trẫm bằng lòng sủng ái nàng, nàng quả thật có thể cậy sủng mà kiêu.”
Phải!
Lúc thích thì bằng lòng sủng ái, có tùy hứng đến đâu cũng thấy người ta sinh động hoạt bát, đáng yêu ngây thơ.
Đợi đến ngày nào đó không thích nữa, ai cũng có thể dùng cái cớ cậy sủng mà kiêu hôm nay để công kích nàng, lúc đó Hoàng đế cũng sẽ chỉ thấy nữ nhân này sao phiền phức thế? Chẳng có chút quy củ nào.