Mỹ nhân yếu đuối dịu dàng đã hứa đâu rồi?
“Soạt!”
Sau lưng lại là một bóng đen, có tiếng nữ quỷ truyền đến: “Muội muội... Ta chết thảm quá… Ngươi xuống đây bầu bạn với ta… A a a a a...”
Lời của nữ quỷ còn chưa nói xong, đã bị Khương Hân Nguyệt nhanh chóng đẩy cửa sổ, một tay bóp cổ, từ trên sợi dây treo ngoài cửa sổ lôi vào.
“Hỉ Thước, thắp đèn!”
Trong phòng nến được thắp sáng, nữ quỷ trên đất lộ ra cái bóng của người sống, né tránh không dám cho người ta nhìn rõ mặt mình.
Sương Hàng và Hỉ Thước một trái một phải đè nàng ta lại, vén tóc nàng ta ra, kinh ngạc hét lên một tiếng: “Hồng Hỉ? Sao lại là ngươi?”
Hồng Hỉ của cung Sở tiệp dư, đã là một quân cờ bị vứt bỏ.
“Két…”
Cửa lớn tẩm điện bị đẩy ra, Tuyên Vũ Đế với vẻ mặt nghiêm nghị xuất hiện ở cửa: “Vương Đắc Toàn, đi mời Hoàng hậu đến đây, tiện thể đến Trường Xuân Cung đưa cả Sở tiệp dư tới.”
Khương Hân Nguyệt ném Hồng Hỉ xuống, chạy như bay tới lao vào lòng Tuyên Vũ Đế: “Hoàng thượng lâu như vậy không đến thăm thần thϊếp, có phải đã quên thần thϊếp rồi không?”
Tuyên Vũ Đế ôm lại vòng eo mềm mại của nàng: “Tiểu vô lương tâm, trẫm nếu quên nàng, sao lại ngày nào cũng bảo Vương Đắc Toàn mang đồ đến cho nàng chứ?”
Hắn không đến là vì hắn muốn hung thủ lơi lỏng cảnh giác, tưởng rằng hắn không còn quan tâm đến Trân dung hoa nữa, mới có thể để đối phương không kiêng nể gì mà ra tay với Tẩy Hà Điện.
Khương Hân Nguyệt có thể đoán được suy nghĩ của hắn, cho nên cũng không thật sự tức giận, nhiều nhất chỉ là làm nũng, giở chút trò mà thôi.
“Trẫm thấy ái phi gan cũng không nhỏ, lại dám tay không bắt ma.”
Hắn đã sớm cùng Vương Đắc Toàn dẫn thị vệ đến ngoài Tẩy Hà Điện canh chừng, quả nhiên thấy năm sáu thái giám cung nữ ăn mặc thành nữ quỷ áo đỏ, lén lút lẻn vào Tẩy Hà Điện.
Vốn định có thể anh hùng cứu mỹ nhân một phen, để nữ nhân này càng thêm ngưỡng mộ hắn.
Nào ngờ nàng không hề sợ, ngược lại còn vô cùng “anh dũng”, khiến Tuyên Vũ Đế lại có thêm nhận thức mới về nàng.
Khương Hân Nguyệt đắc ý nhướng mày, có chút kiêu ngạo nói: “Thần ma quỷ quái gì đó, thần thϊếp đều không tin. Cho dù trên đời này thật sự có ma, bọn chúng sao dám hiện thân trong hoàng cung? Hoàng thượng là bậc chân long thiên tử, có thể trấn áp tất cả yêu ma quỷ quái trên thế gian này. Thần thϊếp không tin có ma, tất nhiên là có người giả thần giả quỷ, có gì đáng sợ chứ?”
Màn nịnh nọt này, xem như đã gãi đúng chỗ ngứa của Tuyên Vũ Đế.
Hắn véo mũi Khương Hân Nguyệt: “Ái phi nói không sai, trẫm cũng không tin trên đời này có ma, cho nên đêm nay đến giúp nàng bắt ma đây.”
“Hoàng hậu nương nương đến…”
Chu hoàng hậu đi vào, Khương Hân Nguyệt mới từ trong lòng Hoàng đế lui ra, thỉnh an nàng ta.
“Trân dung hoa không cần đa lễ.”
Trước mặt Tuyên Vũ Đế, Chu hoàng hậu vẫn giữ vẻ đoan trang thanh nhã: “Không bị dọa chứ?”
Khương Hân Nguyệt cẩn thận liếc nhìn Hoàng đế, đỏ mặt nói: “Không... không ạ!”
Tuyên Vũ Đế trêu chọc: “Trẫm thấy nàng không dọa con ma đó là A Di Đà Phật rồi.”
Đang nói, Vương Đắc Toàn đã dẫn người, áp giải Sở tiệp dư đến trước mặt Đế Hậu: “Hoàng thượng, Sở tiệp dư đến rồi.”
“Độc phụ, là ngươi đến lãnh cung xúi giục Khương thái nữ đến Tẩy Hà Điện thắt cổ, lại là ngươi sai cung nữ của mình giả ma dọa Trân dung hoa đúng không?”
Sở tiệp dư sợ đến hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, run rẩy nhìn về phía Hồng Hỉ, run đến mức không nói nên lời.
Chu hoàng hậu thở dài một tiếng: “Sở tiệp dư, ngươi có biết tội không?”
Nàng ta ngẩng đầu lên, ý cười dịu dàng trong đôi mắt kia biến mất, oán độc trừng mắt nhìn Khương Hân Nguyệt đang trốn sau lưng Tuyên Vũ Đế.
“Thần thϊếp không có tội!”
Sở tiệp dư cứng miệng nói: “Thần thϊếp không đến lãnh cung, là do Trân dung hoa tự mình tác ác đa đoan, chính tỷ tỷ của nàng ta cũng hận nàng ta đến thấu xương, không ưa nhìn bộ dạng tiểu nhân đắc chí của nàng ta. Thần thϊếp chẳng qua chỉ bảo Hồng Hỉ giả ma dọa nàng ta một chút, nàng ta cũng không sao cả, thần thϊếp có tội gì chứ?”