Khương Hân Nguyệt rất ít khi nổi giận, cho nên lần đầu tiên nàng quở trách Sương Hàng, liền có vẻ vô cùng uy nghiêm.
Nàng nhân cơ hội nói với các cung nữ thái giám đang hầu hạ bên trong: “Bổn cung tính tình tốt nhưng đó là khi các ngươi không phạm lỗi. Nếu để bổn cung biết ai trong các ngươi ra ngoài lắm lời, nói xấu các chủ tử, làm liên lụy đến Tẩy Hà Điện thì đừng trách bổn cung không nhắc nhở, nô tài như vậy, dù có bị đánh chết, bổn cung cũng sẽ không cứu, nghe rõ chưa?”
“Nô tài không dám.”
“Nô tỳ không dám.”
“Tất cả lui ra đi!”
Tuyên Vũ Đế không tới mới tốt chứ!
Khương Hân Nguyệt cũng lười giả vờ yếu đuối, nằm trên giường để Hỉ Thước và Sương Hàng hầu hạ, các cung nhân càng không dám chậm trễ nàng, ăn ngon uống tốt hầu hạ, ngày tháng không biết tiêu dao đến mức nào.
Bảy ngày thoáng chốc trôi qua, hôm nay là thất đầu của Khương thái nữ.
Sợ hãi là thật nhưng chưa đến mức bị dọa ngất đi, Khương Hân Nguyệt chỉ là lười đối phó với đám nữ nhân trong hậu cung, nếu nàng khỏe mạnh, không có chuyện gì, e là còn có rất nhiều chậu nước bẩn chờ đổ lên người nàng.
Cho nên nàng mới giả vờ bị kinh sợ quá độ, thái y của Thái Y Viện quanh năm giao tiếp với nữ nhân hậu cung, sớm đã thành tinh cả rồi, biết lời nào nên nói, lời nào không nên nói.
Huống hồ Khương Hân Nguyệt cũng không nói dối, chỉ là hơi khoa trương một chút thôi.
Khương Vũ Đồng mặc y phục màu đỏ thẫm thắt cổ, Tưởng chiêu nghi nói là để thất đầu quay về báo thù.
Vì vậy, Khương Hân Nguyệt đã giả bệnh bảy ngày.
Nàng muốn xem xem, ai sẽ giả thần giả quỷ đến dọa nàng.
Bảy ngày này Tuyên Vũ Đế đến chỗ Lệ quý phi hai đêm, đến cung của Đức phi và Lương phi mỗi người một đêm, trong đám tú nữ vào cung cùng đợt với Khương Hân Nguyệt, lại nổi lên một vị Tô quý nhân từ thất phẩm, Hoàng đế ở chỗ nàng ta cũng nghỉ lại hai đêm, còn một đêm không lật thẻ bài, Hoàng đế một mình ngủ ở Thừa Càn Cung.
Tuy không đến Tẩy Hà Điện nhưng cách ba năm ngày lại ban thưởng một đĩa bánh ngọt, một bó hoa sen, một bộ y phục...
Cho nên mấy ngày nay tuy Tô quý nhân có xu thế lấn át cả Trân dung hoa nhưng các cung vẫn không dám chậm trễ nàng.
Đêm tối âm u, ngay cả mặt trăng cũng trốn vào trong mây, gió bên ngoài gào thét lạnh lẽo, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng gió thổi lá cây xào xạc.
Bỗng một bóng đen lướt qua cửa sổ nhưng bên ngoài lại yên tĩnh đến đáng sợ, tựa như bóng tối muốn nuốt chửng tất cả.
“Vù…”
Một cơn gió thổi tới, cửa sổ tẩm điện bị thổi mở, nến trong đèn l*иg đều bị thổi tắt, chỉ có đèn l*иg dưới mái hiên ngoài cửa hắt vào vài tia sáng yếu ớt.
Hỉ Thước và Sương Hàng sợ đến mức ôm chầm lấy nhau, nhắm chặt mắt, căn bản không dám mở ra xem.
Chủ tử của các nàng ấy nói sợ thì cứ nhắm mắt lại, yêu ma quỷ quái gì đều do nàng thu phục.
Cung nữ thái giám của Tẩy Hà Điện, tối nay đều bị lệnh không được ra ngoài, chủ tử của bọn họ muốn đích thân bắt ma.
“Cạch!”
Bỗng dưng, giữa những cơn gió lạnh, từ cửa sổ treo ngược xuống một nữ quỷ tóc tai rũ rượi, áo đỏ mặt trắng.
Sương Hàng không nhịn được mở mắt ra, lập tức bị dọa cho hồn bay phách tán, lại nhắm mắt lại, lắc đầu la lớn: “A! A a a a... A! A a a a... Có ma...”
Hỉ Thước cũng không nhịn được lén mở một mắt, nàng ấy thì không la nhưng bị dọa đến mặt trắng bệch, mắt trợn tròn.
Khương Hân Nguyệt “chậc” một tiếng, đảo mắt, đi thẳng lên trước, tóm lấy “nữ quỷ” kia ném xuống đất thì ra chỉ là một con rối vải giả.
Con ma này làm giả quá, kém xa mấy nhà ma kinh dị mà Khương Hân Nguyệt từng chơi ở hậu thế.
Nàng chính là người đuổi theo cả NPC người thật trong nhà ma, là người chơi trong danh sách đen của các nhà ma lớn, là sự tồn tại kinh hoàng đã ép NPC nữ quỷ quỳ xuống đất xin tha.
Chút mánh khóe nhỏ này, thật sự không đáng xem.
Tiếng la của Sương Hàng ngừng lại, nàng ấy nhìn Khương Hân Nguyệt, lại nhìn “nữ quỷ” trên đất, nội tâm như có một niềm tin nào đó đang sụp đổ.