Nguyên chủ vốn ỷ sắc đẹp, tính tình ngông cuồng, từ trong phủ đã chẳng hòa thuận với vị đích tỷ luôn làm ra vẻ đoan trang kia. Đến khi vào cung, mâu thuẫn giữa hai người càng lộ rõ, đều không ưa nhau.
“Ngươi mà cũng xứng để bổn tiểu chủ liên lụy sao? Nhìn gương mặt nhạt như nước ốc của ngươi đi, ai mà tin ngươi là tỷ tỷ của bổn tiểu chủ chứ?”
Nguyên chủ chỉ vì đẹp quá mức nên mới bị nhắm vào. Còn kẻ kia mặt mày tầm thường, đặt giữa đám đông cũng chẳng người nào buồn liếc mắt, thử hỏi ai rảnh đâu mà bận tâm đến?
Khương Vũ Đồng mặt đỏ bừng: “Rồi có ngày ngươi sẽ phải cầu xin ta!”
“Ngươi chỉ là một bảo lâm nhỏ nhoi, ta cầu xin ngươi chuyện gì?”
Dù sao thì nguyên chủ cũng từng được sủng ái 2 ngày, còn được phong đến bậc quý nhân kia mà!
“Ngươi!”
Khương Vũ Đồng tức đến nỗi lảo đảo, phải vịn tay thị nữ, hậm hực bỏ đi.
Cung nữ đứng phía sau Khương Hân Nguyệt khẽ thở dài: “Tiểu chủ, người mới vào cung mấy hôm, mà đã đắc tội hơn phân nửa chủ tử trong hậu cung rồi, vậy không hay đâu ạ.”
“Ừ, chẳng hay chút nào.”
Nàng vốn chẳng định giả vờ nhu mì nhẫn nhịn, nhưng cũng đâu phải gặp ai cũng nhào ra cắn. Nguyên chủ tuổi Tuất hay gì, cứ hễ thấy người là phải sủa cho hả giận.
Kết quả thế nào? Giờ thì hay rồi, đã lỡ chọc giận Lệ quý phi. Ở cái chốn hậu cung này, có chuyện gì qua mắt nổi hoàng đế? Chỉ e từ nay nàng khó tránh khỏi cảnh thất sủng.
Không được! Nàng tuyệt đối không thể ngồi chờ chết.
Trong Dưỡng Tâm Điện, mười mấy chậu băng được đặt dọc theo gian, không khí mát lạnh, xua đi mọi oi bức.
Vị đế vương trẻ tuổi oai nghiêm đặt xuống ngự bút trong tay: “Vương Đắc Toàn, hôm nay trong hậu cung có xảy ra chuyện gì không?”
“Không có việc lớn ạ.”
Vương Đắc Toàn dâng một chén trà Bích Loa Xuân vừa đúng độ nóng, chậm rãi tâu lại chuyện Lệ quý phi phạt Khương quý nhân quỳ ở ngự hoa viên.
“Khương quý nhân?”
Có lẽ cũng chỉ là một người cực kỳ xinh đẹp, hắn hứng thú đôi ngày rồi quẳng sang một bên, không khác gì những phi tần khác trong cung.
“Nàng ta vậy mà lại dám vô lễ, đối chọi cùng Lệ quý phi, phạt quỳ là đáng lắm. Truyền ý chỉ của trẫm, bảo nàng ta chép thêm 2 lần cung quy, mang đến tạ tội với quý phi.”
“Tuân chỉ. Nô tài lập tức truyền đến Tẩy Hà Điện.”
Khắp hoàng cung, ai mà không biết Lệ quý phi chính là “cục cưng” của hoàng thượng. Thà đắc tội hoàng hậu, cũng chẳng ai dám động chạm đến Lệ quý phi!