Chương 29

Đức phi ôn hòa cười: “Cũng không trách nàng ấy bị dọa sợ, nàng ấy mới mười lăm tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ chưa lớn! Dáng vẻ uống thuốc y hệt như Nhị công chúa.”

Nhị công chúa năm nay chín tuổi, Khương Hân Nguyệt lớn hơn Nhị công chúa sáu tuổi.

Lương phi nghĩ đến Đại công chúa của mình, vẻ mặt cũng dịu đi mấy phần: “Đừng sợ, Hoàng thượng đã sắp xếp cả cho ngươi rồi, đợi ngươi khỏe lại sẽ chuyển cung.”

Chu hoàng hậu gật đầu: “Bổn cung đã chọn cho ngươi ba nơi là Cảnh Nhân Cung, Hợp Hi Cung và Thuận An Cung. Trong đó Cảnh Nhân Cung gần Dực Khôn Cung, sau này nếu có chuyện tương tự, có thể nhanh chóng cầu cứu bổn cung. Cung chủ của Thuận An Cung là Lương phi, bổn cung thấy các ngươi cũng rất hợp nhau. Tuy nhiên cũng phải xem ý của ngươi, Hợp Hi Cung là do Hoàng thượng chọn cho ngươi, gần Thừa Càn Cung nhất.”

Chu hoàng hậu đang thăm dò nàng.

Khương Hân Nguyệt đỏ mặt, trông lại có mấy phần huyết sắc.

Nàng ngượng ngùng: “Hoàng hậu nương nương và Lương phi tỷ tỷ đều đối tốt với thần thϊếp, Cảnh Nhân Cung và Thuận An Cung đều rất tốt. Nhưng... nhưng thần thϊếp vẫn muốn ở gần Hoàng thượng hơn một chút, Hoàng hậu nương nương, người đừng giận thần thϊếp nhé! Thần thϊếp sau này nhất định sẽ thường xuyên đến Dực Khôn Cung tìm người chơi.”

“Lời hay lẽ phải đều bị ngươi nói hết rồi, bổn cung còn giận thế nào được nữa?”

Chu hoàng hậu cười nhẹ: “Được rồi, bổn cung biết ý ngươi rồi, không làm phiền ngươi nghỉ ngơi nữa, mau chóng khỏe lại mới có thể chuyển đi.”

Khương Hân Nguyệt gật đầu lia lịa.

Tiễn Chu hoàng hậu và mọi người đi, Hỉ Thước gãi đầu: “Chủ tử, người từ chối Hoàng hậu nương nương, người có khi nào sẽ...”

“Không đâu.”

Khương Hân Nguyệt vuốt ve củ nhân sâm trăm năm kia hai cái: “Cất vào kho đi, nói với người của Ngự Thiện Phòng, mấy ngày nay bổn cung chỉ ăn canh hầm nhân sâm trăm năm.”

“Hoàng hậu nương nương thật sự không giận sao?”

Lương phi đi theo sau Chu hoàng hậu: “Chúng ta bảo vệ nàng ta như vậy, thế mà nàng ta còn không biết điều.”

Chu hoàng hậu mân mê chiếc hộ giáp trên ngón tay: “Nếu nàng ta chọn Cảnh Nhân Cung hoặc Thuận An Cung, chúng ta mới thật sự nên đề phòng nàng ta.”

Lương phi không hiểu: “Nương nương tại sao lại nói vậy?”

Chu hoàng hậu ra vẻ như đang sửa lại cổ áo cho Lương phi nhưng thực chất là ghé vào tai nàng ấy nói: “Nếu nàng ta chọn ngươi hoặc ta, chứng tỏ nàng ta là người giỏi che giấu lòng mình, mưu đồ rất lớn. Loại người như vậy, mười người như ngươi cũng khó đấu lại nàng ta. Nhưng nàng ta không nghĩ ngợi gì mà chọn ngay Hợp Hi Cung, chứng tỏ người này thẳng thắn, không có chút tâm cơ nào, rất dễ khống chế.”

Trong cung này, có nữ nhân nào mà không muốn ở gần Hoàng thượng hơn chứ?

Trân dung hoa chọn Hợp Hi Cung mới là lựa chọn đúng đắn mà một người không có tâm cơ sẽ làm.

Ngày ngày phải đấu trí với một đám đàn bà và một người nam nhân cũng rất mệt não.

Chu hoàng hậu đi rồi, Khương Hân Nguyệt liền ngủ thϊếp đi.

Điều này cũng dẫn đến việc khi Lệ quý phi và Tưởng chiêu nghi đến thăm nàng, đều bị chặn ngoài cửa.

Hoàng hậu nương nương có lệnh, ngoài Hoàng thượng ra, bất kỳ ai cũng không được làm phiền Trân dung hoa nghỉ ngơi dưỡng bệnh.

Lệ quý phi cũng không thật lòng đến thăm nàng, chỉ là các phi tần địa vị cao khác đều đã đến, ả không đến thì không ra thể thống gì, Hoàng thượng sẽ cho rằng ả lòng dạ hẹp hòi.

Sau khi bị chặn ngoài cửa, ả ngay cả kiệu cũng không xuống, bảo Tịch Nguyệt giao đồ bổ cho Hỉ Thước rồi quay về cung của mình.

Tưởng chiêu nghi ban ngày đã cùng Hoàng thượng đến thăm rồi, lúc này qua đây cũng là theo lệ thường mang cho Khương Hân Nguyệt ít dược liệu rồi đi.

Tối nay đến phiên cung của Tưởng chiêu nghi thắp đèn, Hoàng đế không đến Tẩy Hà Điện.

Vì vậy Sương Hàng có chút thất vọng: “Hoàng thượng không phải đã nói lát nữa sẽ đến thăm chủ tử chúng ta sao? Sao lại đến cung của Tưởng chiêu nghi rồi?”

“Hoàng thượng đi đâu là tự do của Hoàng thượng, lời này ngươi ở trước mặt bổn cung nói thì thôi, nếu để bổn cung nghe được ngươi ra ngoài nói, bổn cung cũng không tha cho ngươi.”